http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Thanadda Sawangduean

Thanadda Sawangduean

  • 1
  • 168.161

Thanadda Sawangduan, tên gọi thường ngày là Ning, sinh năm 1969. Ở cái tuổi ngoại tứ tuần, cô trông rất trẻ trung với dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt lấp lánh, nụ cười chân thành, vẻ mặt rạng rỡ toát lên sự hài lòng và vô tư ít thấy ở độ tuổi của cô.

Cuộc sống của cô chưa bao giờ biết đến hạnh phúc. Thanadda là con út trong một gia đình có 4 anh chị em, một gia đình đầy bạo lực thay vì tràn ngập tình yêu và hạnh phúc. Mẹ là thợ dệt, bố làm nghề mộc. Ông có 2 người vợ, mẹ của Thanadda là vợ cả. Sau khi gia đình bị lừa mất hết nhà cửa và đất, cả nhà phải đi ở nhờ nhà họ hàng.

Bằng giọng nói nhẹ nhàng có pha chút buồn buồn, cô kể về tuổi thơ cô độc và bế tắc của mình. Lúc đó, cô luôn tự hành hạ bản thân không thương tiếc. Thậm chí, có khi cô còn cảm thấy không có nơi nào để gọi là nhà, không có ai để gọi là gia đình. Bị đánh đập thường xuyên, cô dần trở nên lãnh đạm. Nhớ về thời thơ ấu đầy cay đắng của mình, cô kể cô từng bị anh trai tát vì về nhà với đôi môi đỏ vì ăn một viên kẹo dâu tây. “Anh ấy không buồn hỏi lý do tại sao môi tôi có màu đỏ mà ngay lập tức mắng tôi là con điếm. Tôi là con điếm vì ăn một viên kẹo dâu tây!”

Khi Thanadda Sawangduan học lớp 9, cô biết yêu lần đầu tiên. Câu chuyện tình yêu này là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời cô mặc dù bây giờ nhìn lại, cô nhận ra rằng, nó chẳng đáng để gọi là tình yêu. "Tôi đã tuyệt vọng đến mức cố gắng bám víu vào một ai đó, thậm chí tự lừa dối bản thân mình rằng đó là tình yêu. Cuối cùng, tôi đã mang thai ở tuổi 17, và toàn bộ cuộc sống của tôi thay đổi."

Sau khi sinh, cô bỏ học để đi làm kiếm tiền. Trải qua rất nhiều nghề như rửa bát thuê, bán hàng, làm vệ sinh nhà cửa nhưng không đủ tiền trang trải. Nghèo đói, thất vọng và đánh mất niềm tin đã đẩy cô đến với bước bán thân. Cô thừa nhận đó là một công việc được trả lương cao, và khi phải đối mặt với nghèo đói cùng cực, cô cảm thấy cô không còn lựa chọn khác.

Mặc dù vậy, nó cũng chẳng phải dễ dàng gì. Cô phải làm việc 20 giờ, ngủ với hơn 20 người đàn ông mỗi ngày. Cô đã làm việc ở nhiều quốc gia từ Thái Lan đến Singapor, Hong Kong, Nhật Bản …trong suốt 20 năm. Không ít lần cô cảm thấy khủng khiếp về bản thân mình, quyết định bỏ tất cả, nhưng rồi lại rơi vào cái nghèo, rồi lại quay lại. Rốt cuộc, cô vẫn không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đau khổ đó.

“Có việc nào khác có thể cho tôi 60,000 baht một ngày hay sao? Người ta dùng những giá trị xã hội của họ mà khinh bỉ chúng tôi, nhưng tôi hỏi bạn, nếu bạn là tôi, bạn có thể làm gì khác? Họ so sánh những người lao động khác với những người hành nghề mại dâm như chúng tôi rồi nói chúng tôi không có đạo đức. Họ có bao giờ tính xem tôi đã phải chịu đựng những gì để giữ cho mẹ tôi một mái nhà?”

Trong suốt quãng thời gian 20 năm mà cô gọi là bóng tối cuộc đời đó, cô đã từng là một gái mại dâm, một con bạc, một con nghiện và thậm chí là một tù nhân. “Làm gái mại dâm đã giống như sống trong địa ngục rồi, nhưng vào tù còn khủng khiếp hơn nhiều. Tôi thậm chí còn nghĩ đến cái chết để giải thoát bản thân khỏi tất cả. Nhưng khi ở trong tù, tôi đã học được rằng không phải tất cả các tù nhân đều là những người xấu. Tôi còn có vài người bạn thực sự tốt ở đó. Tù nhân, người bán dâm hay bất cứ ai làm bất cứ công việc gì, chúng ta đều như nhau. Chúng ta, tất cả đều là con người.” Chính khoảng thời gian ngồi tù, Thanadda Sawangduan đã học tập và rèn luyện kỹ năng viết lách.

Mặc dù từng hành nghề mại dâm, và ngay cả khi đang hành nghề, Thanadda Sawangduan vẫn có nguyên tắc của riêng mình. Đó là không bao giờ gây tổn hại hay phá vỡ gia đình của người khác. Cô nói: “Tôi không bao giờ dính dáng đến đàn ông đã kết hôn hay cố gắng để làm vợ bé của họ.” Nhưng trớ trêu thay, chính chồng cô lại bị một người phụ nữ khác – một nữ tiến sĩ – quyến rũ. Anh ta bỏ rơi cô sau 8 năm chung sống. Nhắc đến chuyện này, Thanadda Sawangduan chỉ cười nhẹ nhàng, cho rằng nếu không có trải nghiệm cay đắng này thì không có cô của hôm nay, và cũng sẽ chẳng có “Tôi là Ê-ri”.

Nhận được giải thưởng lớn nhất cuộc đời, Thanadda Sawangduan cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Vào giờ phút này, cô đã bước ra khỏi bóng tối đã đe dọa và đeo bám cô suốt hai thập kỷ, mạnh mẽ tiến lên.

Khi “Tôi là Ê-ri” ra mắt, Thanadda Sawangduan liên tục nhận được câu hỏi rằng có phải tất cả trong đó là sự thật không? “Tất cả những gì viết trong “Tôi là Ê-ri” đều là thật. Nó là một vệt dài khủng khiếp, đen tối trong cuộc sống của tôi, mà không, trong một phần nhỏ bé của cuộc đời tôi. Vẫn còn nhiều điều để kể, có lẽ, tôi sẽ viết nhiều sách hơn.” Cô nói với đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ. Vẻ mặt ngập tràn hy vọng đó như đang xóa đi những vết thương cô từng phải chịu đựng trước khi trông thấy ánh sáng cuối đường hầm.

Các tác phẩm đã xuất bản tại Thái Lan:

I Am Eri: My Experience Overseas (Xuất bản năm 2010). Quảng Văn phát hành tại Việt Nam dưới tên “Tôi là Ê-ri”.

I Am Eri: My Experience in Prison (Xuất bản năm 2011)

Danh sách truyện

  • Tôi là Êri

    Phơi bày cuộc sống thực sự của gái mại dâm Thái Lan, đồng thời gửi gắm thông điệp: Sẽ không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại.…

    Lượt đọc: 168.161

1

đọc gì bây giờ ?

Xem thêm

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.