“Em có còn yêu anh không?”

“Còn.”

“Nhiều hay ít?”

“Nhiều.”

Xung quanh tối đen không một bóng người. Thiên chậm rãi rảo bước trên con đường vắng lặng.

“Phải. Em không những hận anh, còn hận cả gia đình anh. Em cũng hận bản thân mình quá hèn nhát, không thể một tay cầm dao giết cả ba người.”

Bước chân dừng lại. Thiên ngửa cổ lên trời. Bầu trời tối đen như mực, không có lấy một ngôi sao, ánh trăng cũng bị mây che phủ, không soi rõ được con đường anh đi. Bốn bên yên lặng như tờ, không ai lên tiếng, chỉ đường dẫn lối cho anh.

“Nếu anh chết, em