Cho Lưu Phúc lui ra, ta ngồi ngơ ngẩn bên bàn, đưa tay xoa lên má, thuốc nước cùng lắm chỉ có thể dùng ba, bốn ngày nữa. Bây giờ phải làm thê'nào?

Còn Tô Mộ Hàn?

Nhớ tới y, trong lòng ta trở nên căng thẳng, có cảm giác rất lạ lung.. Ta luôn cảm thấy y đã xảy ra chuyện, bằng không, y sẽ không quên việc của ta, nhất định sẽ không quên.

Đứng bật dậy, ta xông ra cửa nhưng đúng lúc đó, Hạ Hầu Tử Khâm trở về. Hắn thây ta đi ra, nhíu mày hói: "Nàng đi đâu?”

Ta nhất thời sững người, đi đâu? Ta quả thật chưa nghĩ tới.

"Hoàng