Hẹn hò (p.1)

Ngôn Ngôn… có thể gọi một người đàn ông như thế sao? Một dòng điện tĩnh từ trên trời giáng xuống ngay đầu tôi, chạy từ đỉnh đầu tới ngón chân, dựng hết cả tóc gáy, hồn vía xém lên mây luôn.

Tôi cười gượng: “Em…em không quen gọi thế.”

“Từ từ rồi sẽ quen.” Hắn thản nhiên nói: “Gọi thử một tiếng nghe xem nào.”

Tôi cố bức mình mở miệng nói ra lời: “Ngôn Ngôn…ầy, thôi để em gọi tên thầy đi, Tống Tử Ngôn.”

Hắn giật mình, trong mắt lóe lên một tia sáng đáng ngờ, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khẽ: “Được.”

Xe dừng lại bên đường dành riêng