Câu nói bông đùa của Thắm hôm nào dần trở thành sự thật.

Trong thời gian ở chơi đất Sài Thành, chị đối xử với tôi ân cần như 1 bà mẹ hiền dịu.

Có khi còn tự xưng là “má nuôi” của tôi khi chúng tôi gặp 1 người quen của chị ở siêu thị.

“má nuôi, má nuôi, chị thích có con quá nhỉ?” tôi bĩu môi hờn dỗi.

“trời, gì vậy cưng?hôm nay còn biết giận chị nữa à” chị Thắm cười nắc nẻ , lấy tay xoa đầu tôi.

“ấy đừng xoa đầu rối hết tóc em”

Mặc dù đã chống cự quyết liệt nhưng tôi vẫn bị chị vầy vò đến ngu cả mặt.

Đi trên thang cuốn trong