- Anh…  cô tự dưng thấy ấp úng không nói lên lời.

- Không phải là cô đi Pháp cùng mọi người sao? – Băng lên tiếng trước vì thấy cô cứ ngập ngừng mãi.

- À, em…  cô lại càng lúng túng, chẳng biết nói sao cả.

- Hay là….bị bỏ rơi rồi. – anh suy nghĩ một lúc rồi nói một câu tỉnh queo.

Mặt cô sa sầm lại, không biết nói gì. Chẳng lẽ nói cô bị bỏ rơi thật nhưng mà chắc gì, lỡ là do cô sao.

- Em không biết. Mọi người hẹn 8h mà khi nãy em hỏi cô kia nói là 7h. – cô vội giải thích.

- 8h? Không phải đổi rồi sao? – Băng nheo mắt nhìn cô.

- Đổi? Đổi lúc nào