Cánh tay chắc khỏe ấy ôm chặt cô, toàn thân được bao bọc bởi thân hình to lớn kia. Nỗi sợ hãi dần dần được vơi đi. Cô hoàn toàn dựa hẳn vào lòng người con trai kia.

Anh nhẹ nhàng đưa cô vào bờ, trên tay vẫn ôm chặt cô và cô cũng không “nỡ” rời khỏi vòng tay của người con trai đó.
Cô cảm nhận được sự ấm áp, một cảm giác an toàn nào đó. Cơ thể dần thả lỏng và nhịp thở cũng dần ổn định.

- Em không sao chứ? – Phong hốt hoảng chạy tới bên cô.

Khuôn mặt như tái đi vì lo lắng, anh vội lau khuôn mặt đang ướt đẫm vì nước biển hay vì chính nước mặt của cô. Cô cũng có thể nhận thấy được sự run rẩy trong anh. Có lẽ anh cũng lo lắng cho cô nhiều