Quân thuê một một phòng ở khách sạn nỗi tiếng nhất ở vùng này, rồi đưa Tịnh đến đó nghỉ ngơi, đợi cho cô ngũ yên rồi anh mới lái xe tới khách sạn chổ trường cô tổ chức vui chơi để xin phép họ và lấy lạI hành lý giụp Tịnh, sau đó anh còn phải vào chợ mua một vài thứ mang về khách sạn.

Vừa bước vào phòng, Quân thấy Tịnh đã thức và ngồi trên giường mơ mộng nhìn ra ngoài của sổ sát bên giường ngủ. Nhẹ nhàng ko làm cho cô biết, anh bước tới phía sau cô vòng tay sang người cô:

- Em đang mơ gì đó

- Em đang nhớ ngoại thôi.

- Em buồn nữa àh.

- Ko, em đang vui và cám ơn ngoại, từ nay anh mãi mãi phảI lo cho em,