Nhiếp Lạc Ngôn khẽ khàng ngồi xuống, rồi lại thấp thỏm nhìn cánh cửa bên ngoài bức vách thủy tinh: “Ông chủ có tới tìm mình không?”.

“Không.”

“Thật chứ?”

“Lừa cậu làm gì. Tới thời điểm này, ông chủ vẫn chưa xuất hiện ở công ty.”

Nhiếp Lạc Ngôn không dám tin mình lại may mắn tới vậy, cô thở phào nhẹ nhõm.

Chung Hiểu Linh lườm cô một cái, tiếp tục hỏi bằng giọng thản nhiên: “Tối qua cậu có tình một đêm đúng không? Quần áo còn chưa thay kìa”.

Gần như phun cả bãi nước miếng lên màn hình máy tính, Nhiếp Lạc Ngôn đưa mắt nhìn xung quanh, tuy không có người nào ở đó nhưng cô vẫn thấy chột dạ, che xong cổ áo mới bỏ cốc xuống ra vẻ điềm tĩnh nói: “Vớ vẩn, chẳng