" Đồ khốn, đồ mắc dịch, biến thái, tệ hại, đồ @#%*$..." Uyển nghi vừa đi, vừa đem hết vốn liếng ngôn ngữ của mình ra mà **** rủa. Đàn ông ở cái thời đại này chẳng có tên nào tốt cả ( Nam Cung Thiên : Oan quá đi ! Còn có ta nữa mà ! "

 " Binh "

 " A, xin lỗi " Uyển Nghi vội ngẩng đầu lên nhưng khuôn mặt lập tức đen như *** nồi. Là hắn.

 " Muốn trốn " Nam Cung Việt quét một tia nhìn sắc bén về phía cô, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong đầy tà mị. Bàn tay nắm chặt thành quyền, chỉ muốn bóp chết cô ngay lập tức. ( LiLa: Việt ca ca à, nói rõ ra 1 tí, anh muốn bóp chỗ nào ?   )

 " Ha ha, đâu có, đâu có, ta chỉ muốn đi dạo