Tôi và Adam thỏa thuận là sẽ tổ chức lễ thành hôn sau khi anh về nước. Dù sao, nửa năm đâu phải là suốt đời, bản thân việc đợi chờ cũng là điều lý thú. Chúng tôi sẽ rất nhớ nhau, sẽ viết cho nhau những bức thư thật dài, sẽ gọi điện và gửi email cho nhau. Tôi sẽ giảm cân và trẻ ra, Tosia sẽ tập trung học hành. Mà chẳng hiểu sao con bé lại chọn thi môn sử, cái môn nó chỉ được có điểm ba, lại còn ngớ người ra khi Szymon hỏi liệu nó có thể liệt kê hết tên các triều đại của Ba Lan.

“Nước ta làm gì có triều đại nào,” nó đáp khiến tôi gần như ngất xỉu. “Ba Lan chỉ có các đức vua thôi!”

Chuyện xảy ra vào một hôm Chủ nhật, trong bữa cơm gia đình, hôm ấy bố mẹ tôi và Szymon