Bàn tay ấm áp của ai đó khẽ chạm khuôn mặt của cô. Khẽ cựa quậy khó chịu, đôi mắt cũng từ từ mở ra.

Ánh sáng khiến cô không khỏi nheo mày, né tránh, hơi ngồi thẳng dậy, dụi dụi đôi mắt để nhìn rõ người đang ở trước mặt mình là ai.

Xuân ngẩn người. Đôi mắt trợn tròn như không thể tin vào mắt mình được.

- Sao…sao…anh lại ở đây? – cô ấp úng.

- ….. – Băng không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.

- Không phải anh đang ở nhà sao? Bây giờ là mấy giờ rồi. Là 3h30 sáng. Sao anh lại ở đây? Nếu anh không về, ông anh sẽ giận lắm đấy.

- Đừng hỏi nữa. Cứ thế này là được rồi. – Anh nhẹ xoa mái đầu.

- Nhưng mà…

- Sao lại ngủ một mình ở đây?