Mưa lớt phớt.

Đông Vy ngồi trên bệ cửa sổ như vị khách lạ vừa rồi, để tâm trí lang thang theo những làn gió lạnh.

Đêm yên tĩnh, là cô dễ nhận ra tâm tư của mình. Vì sao à ? Vì chăn ấm, giường êm nhưng giấc ngủ cứ lỳ lợm, không chịu mò tới !

Vậy thì thức , để những suy tư vồ lấy chiếc đầu nặng. Chuỗi ngày ở Trung Anh chưa phải là dài, nhưng khó khăn , thật sự rất khó !

Sống trong học viện này, cô không tìm thấy cảm giác an toàn. Dường như luôn có mối đe doạ rình rập hay một cái bẫy giăng sẵn …

Người gần cô nhất lại cũng có thể chơi xỏ cô