http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 2. Nợ tình
Mặc dù hôm nay là thứ bảy, nhưng Hạ Khải Thành vẫn phải họp hành cả ngày.

Quý Đồng theo dõi tin tức trên mạng, cũng biết được gần đây dự án bất động sản Nam Thành vừa mới khởi công, công việc của anh chồng chất là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên giờ anh đã thảnh thơi một chút, cô sẽ kiên nhẫn đợi.

Cách đây hai năm, khi Quý Đồng chuyển ra ngoài ở riêng, khu vực cô thuê phòng vẫn chưa sầm uất nên tiền thuê phòng khá rẻ. Nhưng hai năm trở lại đây,vùng này phát triển tương đối nhanh, hơn nữa còn trở thành địa điểm cư trú của cộng đồng sinh viên Hàn Quốc đang học tập tại thành phố Tịnh, điều kiện sinh hoạt ngày càng được cải thiện.

Căn hộ của Quý Đồng nằm trên tầng hai một tòa chung cư, vốn dĩ có một ban công nhỏ nhưng đã được chủ nhà thiết kế lại thành cửa sổ lồi. Lúc rời khỏi nhà họ Hạ, cô mang theo một con mèo tai cụp, đặt tên là Cherry. Hiện giờ Cherry đã được bốn tuổi, người tròn vo mũm mĩm, sở thích là cắn dây giày.
*(Bay windown) cửa sổ nhô ra khỏi nhà.

Cả đêm ngồi ngoài trời giá rét, Quý Đồng về đến nhà liền đi tắm nước nóng, nhưng cơn đau đầu vẫn bám riết chưa chịu đi. Chứng bệnh này xuất hiện từ khi gia đình cô gặp chuyện. Năm đó, mới mười hai tuổi, đang trong giai đoạn phát triển tâm sinh lý quan trọng, lại thêm bản tính khá nhạy cảm, nên cô mới mắc chứng đau nửa đầu và kéo dài tới tận bây giờ.

Tắm táp xong, cô ôm Cherry nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhưng vì trong lòng chất đầy tâm sự, càng yên tĩnh cô lại càng khó ngủ. Hạ Khải Thành vẫn chưa liên lạc lại, cô chỉ có thể tiếp tục đợi.

Nằm mãi cũng chán, Quý Đồng trở dậy khoác thêm áo rồi ra ngồi ở cửa sổ lồi. Mãi đến khi trời tối sầm, cô mới cảm thấy đói. Lúc này đã là tám giờ, nhưng chẳng có tâm trạng nấu nướng, cô bèn đứng dậy định lấy gói bánh quy ăn tạm. Vừa xoay người, cô liền trông thấy một tệp ảnh ném bừa trên sô pha. Mấy hôm trước, Cố Kim Đông đến nhà cô ăn cơm rồi bỏ quên ở đây, thế nhưng trong lúc cô không ở nhà, Cherry đã tranh thủ gặm mất.

Thời buổi kỹ thuật số bây giờ, rất ít người rửa ảnh, chỉ có Cố Kim Đông là hứng thú với việc này. Thực ra anh ta không phải nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, chụp ảnh là sở thích từ khi anh ta đang học đại học, về sau tự lập nghiệp bằng nghề này.

Anh ta nhận chụp ảnh cho những tạp chí nhỏ trên mạng, thu nhập không ổn định, nhưng đổi lại sẽ quen biết được nhiều người. Chẳng hạn như bây giờ, trên tay Quý Đồng là mấy chục tấm ảnh màu sắc tươi tắn, không phải ảnh của khách hàng, mà chỉ là Cố Kim Đông tùy ý rửa ra. Bối cảnh khác nhau, người mẫu khác nhau, chính xác mà nói thì phải là: Những cô gái khác nhau.

Một ngày trôi qua, Quý Đồng đã có thể bình thản đối diện với chuyện của Cố Kim Đông. Cô không cần thiết phải tự làm khổ bản thân vì điều này. Công việc của Cố Kim Đông có đặc thù riêng, ngày ngày tiếp xúc với những người mẫu trẻ trung xinh đẹp, lần này để cô bắt gặp như vậy, chắc chắn những chuyện cô không biết còn nhiều hơn thế. Đã đến bước này, tốt nhất là chia tay trong hòa bình.

Quý Đồng tìm một túi giấy đựng số ảnh kia lại, bất ngờ phát hiện trong đó có một tấm hình của mình. Trong ảnh, cô ngồi bó ghế bên bệ cửa sổ lồi, chăm chú nhìn màn hình laptop. Thực ra, diện mạo của Quý Đồng không đến nỗi nào, chỉ có điều đuôi mắt hơi nhếch lên mang chút lạnh lẽo, không được lòng các bậc “bô lão” cho lắm. Nhưng có một điều không thể phủ nhận, ấy là Cố Kim Đông lựa chọn góc chụp rất đẹp. Thời điểm là lúc xế chiều, ánh hoàng hôn ấm áp làm nền phía sau, gương mặt nghiêng nghiêng của cô bị che phủ một phần bởi mái tóc mềm mại, càng tôn thêm vẻ dịu dàng.

Quý Đồng đột nhiên cảm thấy chán nản. Cô lấy hết những bức hình của mình trong tập ảnh kia ra rồi ném vào thùng rác, lòng dễ chịu hơn hẳn. Tối qua đến chỗ hẹn với Lục Giản Nhu, Quý Đồng đã chuyển di động về trạng thái im lặng, sau đó không để ý tới, kết quả bị Cố Kim Đông gọi liên tục đến mức sập nguồn. Cô sạc pin, khởi động điện thoại rồi ngồi thất thần ở trên sô pha, do dự không biết có nên gọi lại cho Cố Kim Đông hay không. Suy cho cùng, trốn tránh chẳng giải quyết được gì, đằng nào cũng phải nói rõ ràng mọi chuyện với nhau.

Quý đồng còn chưa kịp quyết định thì diện thoại đã đổ chuông.

“Xuống đi!” Giọng điệu của Hạ Khải Thành đã trở lại bình thường, tuy rằng vẫn có phần uể oải.

Cúp máy, Quý Đồng vội vàng chải đầu gọn gàng, thần sắc lúc này đã khá hơn nhiều. Cô với lấy chiếc áo khoác đẹp nhất rồi nhanh chóng chạy xuống nhà.

Nhà họ Hạ nằm ở khu trung tâm thành phố, đây là nơi có tốc độ phát triển và hiện đại hóa nhanh nhất nên những tập tục truyền thống không còn nhiều. Mấy năm nay, những con ngõ nhỏ và tứ hợp viện giảm đi đáng kể, chỉ còn di tích vương phủ hoặc những tòa nhà cổ của những dòng họ lớn không thể động vào thì mới được lưu giữ. Dấu vết phồn hoa một thời kia bây giờ đã thuộc về chủ mới
(*)Ngõ nhỏ: Từ gốc là 胡 同 (hutong): Tên gọi những con ngõ điển hình thường thấy ở khu phố cổ Bắc Kinh – Trung Quốc, cùng với tứ hợp viện trở thành một nét đặc trưng trong kiến trúc cổ của thành phố này.
Tứ hợp viện: Kiểu kiến trúc nhà cổ của người Trung Quốc, xuất hiện phổ biến ở thủ đô Bắc Kinh. Khu nhà nằm trên một diện tích lớn hình vuông, chính giữa là khoảng sân rộng, bốn cạnh là bốn dãy nhà quay mặt vào sân, tạo nên một tổ hợp khép kín và hoành tráng, không gian yên tĩnh được bao bọc bởi bốn bức tường vững chắc, là nơi ở của gia đình giàu có hoặc quan lại.

Hạ Khải Thành và Quý Đồng ngôi ở hàng ghế sau, Vi Lâm ngồi vào ghế lái phụ. Bầu không khí trong xe có phần ngột ngạt. Từ lúc Quý Đồng lên xe, Hạ Khải Thành hoàn toàn phớt lờ cô, sự chú ý của anh tập trung hết vào tập tài liệu trên tay. Khi xe vào khu trung tâm thành phố, Hạ Khải Thành như chợt nhớ ra điều gì, bèn ngẩng đầu lên nói: “Về nhà đừng làm trò gì hồ đồ, ông đang bệnh đấy”.

Quý Đồng thấy lòng quặn thắt. Năm nay, ông nội đã tám mươi tư tuổi, khi cô dọn ra ở riêng, sức khỏe ông vốn đã rất kém.

“Bệnh tim tái phát phải không? Sao anh không nói sớm với em?”

Trong mắt Hạ Khải Thành thoáng hiện vẻ châm chọc, nhưng rất nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường. Anh không muốn tranh luận với cô, chỉ thở dài nói: “Năm ngoái phát hiện ra ông bị nhồi máu não, người già vẫn tường hay mắc bệnh này. Sau đó đến khoảng giữa năm, ông bị ngã, không quá nghiêm trọng nhưng vẫn đưa ông đi khám, kết quả lại phát hiện trong não ông có một khối u. Ông hiện giờ nhiều tuổi rồi… không thể tiến hành phẫu thuật”.

Lúc này Quý Đồng mới hiểu lý do Hạ Khải Thành chịu nhượng bộ để mình về. Nếu không phải vì ông nội bệnh nặng, cho dù cô có quấn lấy anh làm phiền cả một tuần, chắc chắc anh cũng không đồng ý. Càng nghĩ càng cảm thấy căm hận, Quý Đồng lặng lẽ quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Vốn không phải là người nói nhiều, nhưng lúc này Vi Lâm đột nhiên mở miệng: “Lão gia bây giờ không được minh mẫn cho lắm, cô nên chuẩn bị sẵn tinh thần”.

Quý Đồng không nhẫn nhịn được nữa, ngoảnh lại chất vấn Hạ Khải Thành: “Bệnh tình ông đã nặng đến mức độ này rồi sao anh vẫn còn giấu em, anh có lương tâm không hả?”.

Hạ Khải Thành liếc Vi Lâm một cái, anh ta lập tức quay lên, không dám ho he thêm câu nào nữa. Sau đó, Hạ Khải Thành lại tiếp tục công việc dang dang dở của mình, đến nghi sắp xếp xong tập tài liệu trong tay, anh mới lên tiếng: “Nếu anh nhớ không nhầm, năm đó lúc chuyển ra ngoài, em có nói với anh rằng, từ nay về sau không có bất cứ liên quan nào tới người trong nhà nữa”.

Quý Đồng mất kiềm chế, vung tay lên định tát Hạ Khải Thành nhưng anh dã kịp thời tóm lấy tay cô. Anh không hề tỏ ra tức giận, như đã đoán trước được cô sẽ có phản ứng này. Tuy nhiên, cái nhìn nảy lửa của anh vẫn khiến cô tự ý thức được phải thu tay về, ngồi ngay ngắn lại vị trí ban đầu. Bấy giờ, anh mới nói tiếp: “Nhà họ Hạ dù sao cũng đã nuôi nấng em trưởng thành, bây giờ ông nội bị bệnh như vậy, em có muốn giả bộ thì cũng phải giả bộ cho đàng hoàng một chút, đừng có ăn nói lung tung, thiếu suy nghĩ”.

Quý Đồng giận dữ cười khẩy một tiếng: “Muốn em nói lời ngon ngọt thì cũng được thôi. Nhưng em có điều kiện”.

Xe đã chạy vào con đường quanh co nằm giữa trung tâm thành phố, hai bên là hàng thông cao vút, ánh đèn pha tạp. Hạ Khải Thành trầm ngâm giữa những bóng cây loang lổ ảm đạm u buồn, nhìn không rõ thần sắc. Rất lâu, anh mới gật đầu nói: “anh biêt lần này em trở về là vì gặp chuyện khó khăn. Có gì đợi lát tới nhà rồi nói sau”.

Cô giúp anh giữ thể diện trưởng tôn trong nhà, anh sẽ thay cô giải quyết khúc mắc. Đôi bên cùng có lợi, đây quả thực là một cuộc giao dịch đáng đồng tiền bát gạo.

Những người tăng ca về muộn ngoài kia chỉ hy vọng có được một mái nhà trong thành phố này. Còn cô, rõ ràng phía trước là đường về nhà, ấy vậy mà cô lại cảm thấy không nơi để trở về.

Quý Đồng đã đạt được mục đích nhưng trong lòng chẳng vui vẻ gì. Cô ngắm nhìn con phố mà mình đã đi qua suốt những năm tháng học sinh, rất lâu rồi cô mới quay lại nơi đây. Dãy hàng quán nhỏ bên rìa đường sắt đã được thế chân bởi những cửa hiệu sang trọng, có lẽ sắp đáo hạn thuê nên rục rịch rủ nhau đại hạ giá.

“Con đường này sắp bị giải tỏa à?”, cô quay sang hỏi Hạ Khải Thành.

Anh nhìn theo hướng cô chỉ, giọng điệu hòa hoãn: “Tiếc à?”.

Lời buột miệng nói ra nhưng lại giống như viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, gợi lên vô số hồi ức.

Không ai lên tiếng nữa, trong xe yên tĩnh trở lại.

Mùa đông năm ấy, Quý Đồng mười sáu tuổi, trường cấp ba cô học nằm cách nhà nửa giờ xe buýt. Gia đình không có thói quen nuông chiều trẻ con nên cô không được tài xế đưa đón đi học. Ngày đó, đường sá chưa mở rộng như bây giờ, mỗi sáng, Quý Đồng phải chen chúc trên những tuyến xe buýt chật như nêm cối. Xe đạp có vẻ là sự lựa chọn hợp lý, tiếc rằng Quý Đồng lớn như vậy nhưng vẫn không biết đi.

Tình cờ, một buổi chiều nọ, Hạ Khải Thành rảnh rỗi bèn đưa cô ra ngoài tập xe. Trong nhà có người già cần yên tĩnh, con ngõ ngoài cổng lại quá hẹp, vì thế anh dẫn cô tới một dãy phố vắng vẻ khác rồi đợi người giúp việc mang xe đạp đến.

Quý Đồng cho rằng Hạ Khải Thành sẽ đích thân dạy mình nên ngoan ngoãn nghe lời. Nào ngờ, anh chỉ lệnh cho Vi Lâm đỡ cô ngồi lên xe, sau đó lạnh lùng quay lưng đi, chẳng thèm nhìn cô lấy một cái. Vi Lâm cũng nhanh chóng buông tay rồi chạy theo Hạ Khải Thành. Quý Đồng không giữ được thăng bằng, lảo đảo một lát thì ngã về bên phải. Cô hoảng sợ hét toáng lên, lại luống cuống không biết phải đứng dậy thế nào, vô thức gọi tên anh.

Hạ Khải Thành quay đầu hờ hững nói: “Tự học đi! Ngã hai lần là biết thôi”.

Tính anh là như vậy, đa phần người lớn trong nhà họ Hạ cũng đều thế cả, không nhiệt tình, thiếu niềm nở, khó gần. Dù là người một nhà nhưng chuyện gì cũng phải phân biệt rõ ràng rành mạch.

Hôm ấy anh thật sự không ra xem cô tập xe nữa, thậm chí không sắp xếp người ở bên cạnh giúp cô.

Lần đầu tiên lên xe, Quý Đồng ngã xước cả cánh tay. Cô ôm ghi-đông ngồi trên phố, trở thành trò cười cho người khác xem, mặc dù thâm tâm đã phẫn nộ đến mức khóc không thành tiếng, nhưng cô vẫn quyết tâm trèo lên xe hết lần này đến lần khác, cố gắng giữ thăng bằng, sợ hãi đến đâu cũng nhất định phải lao về phía trước.

Cuối cùng, đôi tay tê cóng vì lạnh đã không thể nghe theo lệnh của cô nữa. Xe tông thẳng vào thân cây, cô hoảng loạng đến quên cả bóp phanh, bị hất văng khỏi xe, ngã xuống đúng vũng nước, thế là toàn thân dính đầy bùn đất.

Cô ngồi dưới gốc cây khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm, đế nỗi gió lạnh táp vào khiến cô cảm thấy đau buốt. Mấy người tốt bụng đi ngang qua ghé vào muốn đỡ cô dậy nhưng cô từ chối. Cô đánh cược với chính mình, không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai.

Quý Đồng thật sự không hiểu vì sao Hạ Khải Thành lại nhẫn tâm với mình đến thế. Chính anh đã nói sẽ dạy cô tập xe, rồi lại bỏ mặc cô ở đây, sống chết không màng.

Cô loạng choạng đứng dậy tiếp tục luyện tập. Có chí thì nên! Cô không ngừng cổ vũ bản thân như vậy

Cuôi cùng, khi trời nhá nhem tối, cô cũng đã biết cách giữ thăng bằng và lái được một đoạn đường ngắn.

Quý Đồng vẫn luôn nhớ kĩ ngày hôm ấy, cũng là một đêm đông đen đặc như thế này, cô lau khô nước mắt, ngạo nghễ đạp xe trở về nhà. Ngoài cổng, chỉ có Vi Lâm đứng đợi cô, giúp cô đẩy xe vào trong.

Lúc đó, cô chẳng nói chẳng rằng, âm thầm thề là chẳng bao giờ để ý tới Hạ Khải Thành nữa. Dù sao anh cũng rất bận rộn, nếu không phải cô chủ động đến tìm, có lẽ hai người sẽ chẳng có cơ hội gặp nhau. Dọc đường về, cô liên tục chửi mắng mình ngu ngốc, về sau tuyệt đối không được tin lời anh nói.

Thế nhưng, vừa bước vào sân, cô liền trông thấy Hạ Khải Thành đang đứng cạnh bể cá. Trời lạnh thế này, chắc chắn không phải anh rảnh rỗi mà chạy ra đây chơi với cá.

Quý Đồng bỗng thấy vành mắt nóng lên, nhưng vẫn gắng gượng không chịu mở miệng.

Hạ Khải Thành tiến về phía cô, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên cằm cô, không nói một lời thừa thải.

Vi Lâm thấy chân cô bị thương, vội kêu người tới đưa cô đi kiểm tra. Theo cùng còn có dì Tống, giúp việc lâu năm trong nhà. Quý Đồng nhỏ giọng quay sang trách móc Hạ Khải Thành: “Trời lạnh thế này, dù không bị ngã thì người cũng đóng băng ngoài đó. Anh thật nhẫn tâm!”.

Lúc ấy, Hạ Khải Thành đã mỉm cười đáp lại cô một câu: “Lớn thế này rồi, không ngã đau không nhớ lâu được!”, nói rồi anh buông tay cô ra, trên mặt không có lấy một biểu hiện thừa thãi, làm như chỉ thuận miệng nói bừa, “Chính là vì không nỡ, nên anh mới không ở đó nhìn”.

Đêm hôm đó, Quý Đồng mất ngủ, trong đầu văng vẳng một câu “không nỡ” của anh…

Đã tám năm trôi qua, ai cũng trưởng thành cả rồi. Bây giờ nghĩ lại, Quý Đồng cả thấy vô cùng biết ơn phương pháp dạy dỗ của nhà họ Hạ, đau khổ nhưng cực kì hữu hiệu. Cô chỉ cần mấy giờ đồng hồ tập xe, từ đó về sau đã có thể không cần bất kì ai đưa đón.

Quý Đồng tựa đầu vào cửa sổ suy nghĩ mông lung, chẳng mấy chốc, xe đã chạy đến đầu ngõ Hoàng Thành. Con ngõ này quá hẹp, xe không thể vào, vì thế mọi người phải đi bộ thêm một quãng nữa mới về tới nhà.

Hạ Khải Thành dẫn cô đi rất nhanh, mọi thứ ở nhà vẫn vậy, tứ hợp viện trang nhã với những căn nhà cổ kính nằm liền kề. Từ cửa kính đi vào đã có thể trông thấy cây hoa hòe khổng lồ. Dường như đã trở thành nét đặc trưng của thành phố, phàm là những đại viện hoành tráng thì luôn có một cây cổ thụ trăm tuổi, tán rộng kín vòm trời, che chở cho con cháu trong nhà. Bây giờ, nhiều gia đình thậm chí không còn sân trong nữa, nhưng lối đi được tu sửa cũng vẫn vòng qua gốc cây, trên thân cây còn treo tấm biển ghi số tuổi.

Lúc dọn ra ở riêng, Quý Đồng đương nhiên không dám nói thật nguyên do với ông. Cô lấy cớ là tốt nghiệp đại học, muốn ra ngoài tìm việc để tự lập. Ai mà biết ngày ấy cô đi sẽ biệt tích suốt hai năm, Hạ Khải Thành không cho phép cô đặt chân vào nhà nửa bước.

Quý Đồng vòng qua bức tường bình phong vào cổng thùy hoa, tiến thẳng về phía tiền sảnh. Rất lâu rồi cô mới về nhà, nhưng mọi ngươi trông thấy cô vẫn bình thản như không, cũng chẳng nhiệt tình chào đón. Những người sống trong tứ hợp viện bất luận là chủ hay tớ, vĩnh viễn đều không có được sự gần gũi thông thường của mối quan hệ thân thích, giữa họ dường như luôn bị ngăn cách bởi cây đại thụ kia, cho dù có vô vàn liên quan vẫn chỉ có thể chôn giấu dưới lòng đất, không một ai nói ra lời.
(*)Cổng thùy hoa (còn gọi là cổng núm tua): Là môt kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ chạm trổ sơn màu.


Dì Tống là người duy nhất ra đón Quý Đồng. Bà quan sát cô từ đầu đến chân, sau đó thở phào một hơi rồi nhẹ nhàng nói: “Lão gia ngày nào cũng nhắc đến cô, còn nói với chúng tôi: Có một cô cháu gái mà không chịu ở nhà. Nhưng cô trưởng thành rồi, cũng nên tự lập như vậy mới có tương lai”.

Quý Đồng không thể đợi thêm được nữa, muốn vào thăm ông,nhưng mới đi được hai bước đã bị dì Tống ngăn lại: “Lão gia đi nghỉ rất sớm, vừa mới chợp mắt. Sáng mai để tôi đưa cô đến chào lão gia”.

Quý Đồng sốt ruột quá thành ra buột miệng: “Vậy để cháu vào trông ông được không? Dù sao cũng cần có người bên cạnh ông”.

Nụ cười trên mặt dì Tống lập tức vụt tắt, vội giữ lấy tay Quý Đồng: “Cô đừng nóng vội, hiện giờ đã có phu nhân chăm sóc lão gia”.

Bấy giờ Quý Đồng mới đứng lại. Đúng rồi, sao cô lại quên được chứ? Cô rời khỏi ngôi nhà này hai năm, hiện tại ở đây đã có nữ chủ nhân đường đường chính chính, cô cũng có một người chị dâu. Luận về danh phận, Lục Giản Nhu là dâu trưởng, đương nhiên có tư cách chăm sóc bề trên hơn cô.

Hạ Khải Thành nãy giờ đứng nói chuyện với bác sĩ về bệnh tình của lão gia, lúc này mới tiến về phía Quý Đồng và dì Tống.

“Để cháu đưa Quý Đồng đến Vinh lầu, dù sao em ấy cũng đã vội vội vàng vàng nửa đêm thăm ông.”

Hạ Khải Thành đã nói vậy, dì Tống cũng không khuyên can thêm nữa.

Vinh lầu là nơi ở của lão gia, vị trí tọa bắc hướng nam, phong thủy tốt nhất trong tứ hợp viện. Tuy nhiên, “Vinh lầu” chỉ là một cách gọi chứ không phải nhà lầu thật sự. Không gian bên ngoài yên tĩnh, đèn tường tỏa ánh sáng dìu dịu. Hạ Khải Thành và Quý Đồng vừa bước lên hiên thì cửa phòng chợt mở, Lục Giản Nhu đi ra, đặt ngón tay trước miệng làm động tác “suỵt”.
(*) Tọa bắc hướng nam: Dựa lưng hướng bắc, ngoảnh nhìn hướng nam. Đây là một trong những nguyên tắc lý luận phong thủy truyền thống, đặc biệt là chọn hướng xây nhà, bày trí…

“Ông ngủ rồi ạ?”, Quý Đồng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.

Biết là gia quy nghiêm ngặt, nhưng khó khăn lắm cô mới được về nhà một chuyến, người mong ngóng cô nhất chỉ có ông mà thôi.

Lục Giản Nhu chỉ vào bên trong, nhỏ giọng giải thích: “Vừa ồn ào một trận xong, ông cứ bảo đã tiêm rồi, không chịu cho tiêm nữa, chị phải khuyên mãi ông mới ngủ, mai em đến thăm ông vậy nhé”.

Nói rồi, Lục Giản Nhu xoa bóp đôi vai mỏi nhừ của mình, có vẻ đã thấm mệt. Nhà có người già đổ bệnh, ai cũng khó tránh khỏi bị đày đọa, huống hồ lão gia có vấn đề về não, thần trí càng ngày càng kém, luôn cần có người ở bên túc trực.

Quý Đồng biết Lục Giản Nhu đã phải chịu nhiều vất vả. Trước khi lấy chồng,cô nàng ở nhà được cưng chiều, được cung phụng như công chúa, nhưng mới làm dâu nhà họ Hạ hai năm, lão gia lại đổ bệnh, phận con cháu đương nhiên phải dốc sức chăm sóc tận tình.

Quý Đồng không miễn cưỡng nữa, đành hỏi thăm tình hình của ông. Lục Giản Nhu nghẹn ngào nói: “Em cũng biết đấy, trước kia ông chú trọng hình ảnh như thế, bây giờ lại… Sáng vẫn còn gọi tên chị, vậy mà chiều đã không nhận ra ai rồi. Chị bảo anh trai em nghĩ cách, nhưng bác sĩ nói ông tuổi cao, làm phẫu thuật không ăn thua…”

Thấy Lục Giản Nhu nói không ra lời, Hạ Khải Thành lắc đầu ý bảo cô đừng lo lắng.

Quý Đồng nghe Lục Giản Nhu nói cũng không tránh khỏi buồn bã. Cô quay đi, đầu hơi ngẩng lên cố gắng không để nước mắt rơi xuống.

Hạ Khải Thành gọi dì Tống lên trông nom lão gia rồi đưa Lục Giản Nhu quay về phòng nghỉ ngơi, chỉ còn mình Quý Đồng đứng dưới tán cây trước cửa Vinh lầu. Hoa đào đã rụng hết, thân cành trơ trọi hệ như dáng vẻ cô đơn của cô lúc này.

Lục Giản Nhu không nỡ nhìn cô như vậy, bèn chạy lại ôm cô: “Em đừng buồn, mọi thứ còn chưa đến nỗi nào”.

“Giản Nhu!” Hạ Khải Thành không đếm xỉa đến người khác, thẳng thừng gọi vợ mau rời khỏi đây.

Quý Đồng cười với Lục Giản Nhu tỏ ý mình không sao. Cô biết, Hạ Khải Thành không muốn cô và Lục Giản Nhu tiếp xúc nhiều với nhau. Nhìn vẻ mặt anh lúc này, cô chỉ cảm thấy nực cười. Cô ghé vào tai Lục Giản Nhu nói thầm câu gì đó, rồi mới buông tay để cô ta đi.

Hành động này của Quý Đồng quả nhiên rất hữu hiệu.

Mười hai giờ đêm, cô đã trở về gian phòng phía Tây của mình. Tắm táp xong, mặc áo ngủ đi ra, khăn bông quấn trên đầu, còn chưa kịp tháo xuống, cô đã giật mình bởi bóng người ngồi trên sô pha mà hét toáng lên một tiếng.

Hạ Khải Thành vẫn mặc bộ trang phục chỉnh tề, nhưng bên cạnh anh bày một chiếc áo sơ mi để chuẩn bị thay. Cơ hồ anh đã để nó suốt mấy tiếng rồi mà vẫn không chạm vào.

Gian phòng này khá trống trải, năm xưa chuyển đi quá gấp nên Quý Đồng chỉ mang theo những thứ quan trọng, nhưng sau đó rõ ràng đã có người đến dọn dẹp lại. Bây giờ trong phòng chỉ còn lại những vật dụng cơ bản, giấy dán tường màu lam nhạt hoàn toàn đối nghịch với bộ quần áo trên người Hạ Khải Thành

Anh không để ý tới sự kinh ngạc của cô mà đợi cô bình tĩnh lại mới lên tiếng: “Lại đây!”.

Quý Đồng chậm rãi bước tới, ngồi xuống cạnh anh. Cô cố gắng che giấu vẻ gượng gạo, chủ động giải thích: “Anh yên tâm, lúc nãy em chỉ nói với chị dâu là chúc ngủ ngon mà thôi”.

Nói rồi, Quý Đồng vô thức co chân lên ôm gối. Hạ Khải Thành đang định mở miệng, trông thấy vậy liền đánh khẽ vào lưng cô: “Ngôi thẳng dậy! Con gái không được ngồi còng lưng!”.

Lần này, anh thuận thế quay sang nhìn cô. Rõ ràng chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng sự ấm áp trong lòng bàn tay anh lại vương vấn trên người cô. Quý Đồng chợt lúng túng quay mặt đi.

Hạ Khải Thành không nghĩ cô lại khó xử như vậy, lửa giận trong lòng vô cớ bùng lên. Anh kéo mạnh cô về phía mình.

Quý Đồng giãy giụa vô hiệu, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng tỏ ra bình thản. Cô để mặc anh ôm mình như thế, cả hai không ai lên tiếng. Lát sau, Hạ Khải Thành mới nhỏ giọng nói: “Được rồi, về nhà thì đừng làm loạn lên nữa, cả ngày xù lông lên như con nhím, em không mệt sao?”.

Trong phòng mở điều hòa rất ấm, vậy mà cơ thể cô vẫn run rấy giữa vòng tay anh.

Dù nỗi lòng cuộn trào mãnh liệt, Quý Đồng vẫn chưa đánh mất hẳn lý trí, cô ngẩng đầu, dốc chút sức lực ít ỏi còn lại để nhắc nhở Hạ Khải Thành: “Giản Nhu ngủ rồi?”.

Câu nói của Quý Đồng như một cái công tắc, thoáng cái đóng lại ân oán bao năm qua. Giữa hai người dù đã xảy ra chuyện gì trong quá khứ, kết cục cũng đã được định đoạt từ lâu.

Anh kết hôn rồi, có gia đình rồi!

Hạ Khải Thành rốt cuộc cũng chịu buông tay. Anh hơn cô tám tuổi, tính tình thâm trầm kín đáo, gặp chuyện gì mặt cũng không đổi sắc. Anh ngả lưng tựa vào sô pha, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Việc của thầy Quý rất khó nói, nếu muốn biết rõ tình hình trong nhà giam, sợ rằng không chỉ có một hai người liên quan".

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Tình Yêu Còn Mãi" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.