http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 3.3
Trò chuyện một lúc, Giản Nhu không chịu nổi, dần thiếp đi trong vòng tay của Trịnh Vĩ.

Lúc nửa mơ nửa tỉnh, cô vẫn nhớ đến chiếc nhẫn, mơ hồ hỏi: "Rốt cuộc anh giấu chiếc nhẫn ở đâu thế?"

"Mau ngủ đi! Khi nào tỉnh dậy, anh sẽ nói cho em biết."

Đến lúc cô mở mắt, mặt trời đã lên cao. Cảm nhận được sự tồn tại mãnh liệt ở sau lưng, Giản Nhu liền quay đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu hun hút của Trịnh Vĩ. Chắc anh thức dậy từ lâu, đã mặc sơ mi và quần dài, nhưng anh vẫn nằm bên cạnh cô, kê tay gối đầu, lặng lẽ nhìn cô.

Giản Nhu ngẩn ngơ như có ảo giác đây chỉ là một giấc mộng quá đẹp, chỉ cần cô chớp mắt, người đàn ông trước mặt sẽ biến mất, vì thế cô không dám cử động.

"Em tỉnh rồi à?" Anh hỏi.

Giản Nhu dè dặt chớp chớp mắt, phát hiện anh vẫn còn ở đó. "Anh... anh chưa đi làm sao?" Cô hỏi.

"Hôm nay là thứ Bảy."

Cô suýt quên mất thế giới này còn có thứ gọi là "năm ngày làm việc". Bình thường, cô càng bận rộn vào hai ngày cuối tuần bởi vì tiệc xã giao tương đối nhiều. Nghĩ đến đây, Giản Nhu chợt nhớ ra Nhạc Khải Phi nói sáng nay sẽ đến đón cô. Bây giờ hình như đã qua buổi sáng rồi.

Cô vừa ngó nghiêng tìm điện thoại vừa cố nhớ xem tối qua mình đã ném nó đi đâu. Thấy chiếc di động nằm trên chiếc tủ đầu giường, Giản Nhu định giơ tay với lấy nhưng Trịnh Vĩ đã cầm giúp cô. "Sáng nay Nhạc Khải Phi gọi điện cho em. Anh nói tối qua em quá mệt nên vẫn chưa dậy."

"Hả?" Giản Nhu trợn mắt nhìn anh, tỉnh táo trong giây lát.

"Anh ta nói nếu em không tiện thì anh ta không qua đây đón nữa. Anh ta gửi thông tin về chuyến bay cho em, bảo em tự tới sân bay."

Cô cúi đầu kiểm tra. Trên màn hình xuất hiện tin nhắn chưa đọc: "Hãng hàng không Nam Phương CZ9901, thời gian cất cánh 14:00, tòa nhà T2 sân bay Thủ đô. Tôi đợi em ở phòng VIP khu chuyến bay trong nước."

Giản Nhu lại nhìn đồng hồ trên di động. Bây giờ đã hơn mười hai giờ. Tuy nhà cô cách sân bay không xa nhưng có lẽ không kịp. Đang suy nghĩ xem nên tìm lý do gì để thoái thác với Nhạc Khải Phi, cô liền nghe Trịnh Vĩ nói: "Anh đã mua bữa sáng cho em rồi, mau dậy ăn đi. Ăn xong, anh sẽ đưa em ra sân bay. Đi cửa ưu tiên, chắc có thể kịp giờ lên máy bay."

Nói xong, anh xuống giường, rời khỏi phòng ngủ, sắc mặt đúng như Triệu Thiên Thiên miêu tả, giống như bắt gặp vợ mình ngoại tình ấy.

Giản Nhu đảo mắt quanh phòng tìm bộ váy ngủ không biết ở chỗ nào. Đúng lúc này cô vô tình nhìn thấy hộp nhẫn màu đen đặt bên gối, chính là cái hộp hôm qua Trịnh Vĩ ném xuống dưới. Lớp vải nhung trên mặt hộp còn dính vài vết bẩn không thể lau sạch.

Cô vội mở nắp, bên trong là chiếc nhẫn kim cương cô thích nhất.

Giản Nhu nắm chặt chiếc nhẫn trong tay. Cô chưa bao giờ muốn đeo nó như thời khắc này. Nhưng đeo vào thì sao chứ? Sự thật cô nhà tan cửa nát, còn anh nhà không thành nhà vẫn chẳng thể thay đổi. Liệu hai người có thể ở bên nhau không?

Giản Nhu cất chiếc nhẫn vào hộp, mặc tạm chiếc váy ngủ mới. Tới phòng thay đồ, cô chọn một lúc vẫn không tìm thấy bộ váy nào thích hợp với bữa sáng.

Đúng lúc này Trịnh Vĩ đi vào, rút chiếc váy dài màu đen trắng trong tủ quần áo một cách quyết đoán rồi đưa cho cô. "Em hãy mặc cái này đi!"

Đây là chiếc váy kiểu không tay, dài đến gót chân, xẻ một bên đùi, từng lớp vải màu trắng xếp trên màu đen. Chiếc váy này mặc lên người toát ra một vẻ vừa tĩnh lặng vừa trang nhã, khi bước đi để lộ bắp chân nên không kém phần gợi cảm. Giản Nhu cũng thích bộ váy này, cô từng mặc nó khi chụp ảnh trang bìa tạp chí. Nhưng mặc để ăn sáng, liệu có trang trọng quá không?

Thấy cô vẫn đắn đo, Trịnh Vĩ lên tiếng: "Bộ váy này rất hợp với em, nó không quá đứng đắn cũng không quá gợi cảm, lại tôn nước da của em."

"Vậy sao?" Cô còn chưa mặc anh đã biết, thế thì chỉ có một khả năng. "Anh nhìn thấy em mặc rồi à?"

"Ừ! Em từng diện nó khi tham gia hoạt động tuyên truyền cho bộ phim Bốn tháng nhân gian. Anh cũng thấy em mặc trên tạp chí Thời trang Đông phương, trông rất đẹp."

Anh bình thản trần thuật từng chi tiết mà cô đã quên từ lâu. Phải là tình cảm quyến luyến đến mức nào thì anh mới quan tâm theo dõi cô dù hai người đã chia tay, mới có thể nhớ rõ trang phục của cô khi tham gia các hoạt động?

Bàn tay cô run run, bộ váy suýt rơi xuống sàn nhà. Cuối cùng cô cũng không thể kiềm chế sự xúc động, ôm lấy anh từ phía sau.

Trịnh Vĩ không cử động, để mặc Giản Nhu ôm mình. Cô áp mặt vào lưng anh, mím môi, cố gắng ép cho nước mắt chảy ngược vào trong.

"Anh... có hận em không?" Đây là câu mà cô muốn hỏi từ lâu.

"Anh đã từng hận." Trịnh Vĩ vẫn đứng thẳng người, không nhúc nhích. "Anh hận không thể lột da rút gân em, xem em có trái tim hay không..."

"Vậy sao bây giờ anh không hận nữa?"

"Lần bị hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện, anh nghe thấy tiếng em khóc. Em nắm chặt tay anh, cầu xin anh hãy tha cho em... Anh cũng nghe thấy em nói, em đau đớn vô cùng, đau đến mức không sống nổi..."

Giản Nhu siết chặt bàn tay ôm người đàn ông. Chỉ như vậy cô mới có thể đứng vững.

Trịnh Vĩ tiếp tục: "Chắc em không thể ngờ, lúc đó tuy nằm bất động nhưng anh vẫn có cảm giác."

Đúng là cô không thể ngờ. Nếu biết anh còn ý thức, chắc chắn cô sẽ không đến bệnh viện thăm anh, cũng chẳng thốt ra những lời không nên nói đó.

"Sau khi tỉnh lại, anh muốn tìm em nói chuyện nhưng em thà khiến mình bị thương chứ không muốn gặp anh... Anh nghĩ mình thật sự khiến em đau khổ."

Nước mắt không thể kiềm chế, lăn dài xuống gò má Giản Nhu, làm ướt áo sơ mi của anh. Cuối cùng cô cũng hiểu năm xưa cô tuyệt tình như vậy, khiến Trịnh Vĩ bị tổn thương ghê gớm. Tại sao Diệp Chính Thần chỉ định cô tiếp khách trong ngày sinh nhật nhưng sau đó lại không gây khó dễ cho cô nữa? Cô cũng hiểu, buổi tối hôm cô nhìn thấy anh trên bản tin thời sự, tại sao anh lại đứng ngoài hành lang chờ cô mở cửa. Rõ ràng không thiếu cách phá cửa xông vào nhưng anh lại chọn cách chờ đợi ở bên ngoài...

Bởi vì anh không muốn ép buộc cô.

"Em mau thay đồ đi, đồ ăn nguội sẽ không ngon nữa." Nói xong, Trịnh Vĩ đi ra khỏi phòng, không hề ngoảnh đầu lại.

Dõi theo bóng lưng anh, Giản Nhu lần đầu tiên phát hiện, hình bóng anh không còn kiêu ngạo như ngày nào mà chỉ còn lại nỗi cô đơn.

***

Sau khi thay chiếc váy Trịnh Vĩ chọn, trang điểm nhẹ nhàng, Giản Nhu mới đi sang phòng ăn.

Trên bàn đầy những lồng bánh bao nhỏ với các loại nhân khác nhau vẫn còn bốc khói. Cô ngồi xuống đối diện anh, cúi đầu thưởng thức từng loại một nhưng không biết mùi vị gì.

Im lặng giải quyết xong bữa sáng, hai người lại trầm mặc đi ra sân bay. Không phải Giản Nhu không muốn nói chuyện mà cô sợ chỉ một phút phân tâm, họ sẽ mãi mãi không đến được sân bay.

Trịnh Vĩ phóng xe như bay, chưa tới một giờ đã đến nơi. Giản Nhu vừa đi vào đại sảnh, Nhạc Khải Phi đã gọi điện, giọng đầy vẻ sốt ruột: "Đã bắt đầu làm thủ tục lên máy bay rồi, em còn chưa đến sao?"

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Sự Cám Dỗ Cuối Cùng" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.