http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 3.2
Tất cả đèn ở phòng khách đều được bật sáng, máy CD đang phát ca khúc My heart will go on da diết,

 

còn người khách không mời mà đến đã cởi áo khoác, đang dùng ánh mắt nghề nghiệp thẩm tra căn phòng của cô, không bỏ qua từng chi tiết nhỏ như đĩa DVD Titanic mà cô đã xem vô số lần, cây xương rồng đã nở hoa trên bệ cửa sổ và cả túi quần áo hàng hiệu mà cô mới mua tối nay.

Cuối cùng anh dừng lại trước tấm ảnh chân dung cỡ lớn của Giản Nhu. Trong ảnh, cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng muốt, tay ôm gối, dáng vẻ tương đối gợi cảm. Không thể không thừa nhận hình ảnh này rất có sức "sát thương" với đàn ông. Cô thầm quyết định ngày mai sẽ đổi tấm ảnh khác.

Nghe thấy tiếng bước chân, Trịnh Vĩ quay đầu lại. Nhìn thấy bộ dạng kín mít của cô, anh phì cười. "Em sợ tôi làm gì nên mặc đồ kiểu này hay sao?"

"Buổi đêm gió lớn, tôi sợ bị nhiễm lạnh."

"Trời nóng như vậy, em cứ cởi ra đi..." Anh nhận ly rượu từ tay cô, đưa lên miệng nhấp một ngụm. "Thứ mà tôi muốn, tối qua đã nhìn cả rồi."

Hừm... Người đàn ông này thẳng thắn quá đi!

Giản Nhu kéo vạt áo rồi ngồi xuống sofa. Rõ ràng ngồi cách anh mấy mét nhưng cô vẫn không có cảm giác an toàn.

"Gần đây anh có đi Canada không?" Để làm dịu bầu không khí, cô hỏi vấn đề mình nghi hoặc cả ngày hôm nay.

"Có! Tháng trước tôi có đi khảo sát một chuyến."

"Anh đi thật à?" Đầu óc cô ù ù. "Vậy người đàn ông mà em gái tôi nói chính là anh phải không?"

Trịnh Vĩ gật đầu. "Em gái em đã nói gì về tôi?"

"Nó nói khi nào về nước, anh sẽ mời nó ăn cơm. Anh mời thật sao?"

"Có lẽ thế, tôi cũng chẳng nhớ nữa." Trịnh Vĩ trả lời. Giọng điệu không để tâm của anh trái ngược với thái độ chờ mong của Giản Tiệp.

Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Trịnh Vĩ, lại nghĩ đến sự u mê không tỉnh ngộ của cô bạn Lạc Tình và sự si tình của nữ ca sĩ bốc lửa Nghiêm Vũ, dù bị anh bỏ rơi cũng không hề hối hận, Giản Nhu chẳng thể bình tĩnh: "Trịnh Vĩ! Tôi cảnh cáo anh, anh thích quan hệ với ai thì tùy, nhưng đừng có động vào em gái tôi, nếu không..."

Anh đi đến bên cô, chống tay xuống thành sofa, cúi thấp đầu, gương mặt áp sát, hơi thở nóng hổi phả vào miệng cô. "Nếu không thì thế nào? Em sẽ làm gì tôi?"

Một ngọn lửa nóng bỏng từ đôi môi nhanh chóng lan khắp toàn thân, Giản Nhu vội né tránh. Bởi vì quá gấp gáp, ly rượu trong tay cô đập vào bàn kính. Trịnh Vĩ kịp thời giúp cô đỡ cái ly, rượu không bị đổ ra ngoài nhưng vẫn bắn mấy giọt vào tập kịch bản. Rượu đỏ như máu, rất giống máu chảy trên nền đá năm đó.

Cô vội rút tờ giấy ăn ra lau. Đáng tiếc đã quá muộn, giọt rượu đã thấm vào trang giấy trắng, không thể lau sạch, tựa như khoảng cách giữa cô và anh, dù cố gắng đến mức nào đi chăng nữa, hai người cũng không thể vượt qua.

"Tối qua, tại sao em khóc?" Trịnh Vĩ nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén.

Dựa vào khả năng diễn xuất được tôi luyện bao năm, Giản Nhu không thay đổi sắc mặt. "Tôi đã khóc sao? Thật ngại quá, tôi uống say nên chẳng nhớ gì cả."

"Nói như vậy, tối qua em cuồng nhiệt đến thế, chẳng lẽ là bởi vì uống say nên giở trò bậy bạ?"

"Tôi..." Giản Nhu hít một hơi sâu, nghiêm túc trả lời: "Đây là trình độ cơ bản của một diễn viên. Cám ơn anh!"

Trịnh Vĩ cười. Đã từ lâu cô chưa nhìn thấy nụ cười chân thành như vậy trên môi anh. Tiếng cười phát ra từ cổ họng, có sức lây nhiễm, khiến cô cũng muốn cười theo.

Tiếng cười vừa dứt, anh ngửa đầu uống cạn ly rượu. Giản Nhu rất muốn nói loại rượu này rất đắt tiền, anh không thể từ từ thưởng thức sao? Nhưng nghĩ đến chuyện anh từng uống một hơi hết chai Hennessy nửa lít, cô đành im lặng.

"Trình độ cơ bản của một diễn viên?" Trịnh Vĩ nở nụ cười chế giễu, đặt tay lên vai cô. "Tại sao tôi lại có cảm giác là em khó quên tình cũ nên không thể kiềm chế bản thân?"

Máu lại dồn lên đại não, Giản Nhu hất tay anh ra. "Xin lỗi, anh nghĩ nhiều rồi."

"Vậy sao?" Ngón tay Trịnh Vĩ bất chợt luồn vào thắt lưng cô. Chỗ đó là điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể cô, bị anh chạm nhẹ cũng đủ đốt cháy toàn thân.

Đây là một trong những nguyên nhân khiến Giản Nhu không dám gặp anh suốt năm năm qua. Cơ thể cô luôn có phản ứng thành thục trước anh. Chỉ một sự động chạm nhẹ, diễn xuất của cô cũng chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

Để che giấu phản ứng của cơ thể, Giản Nhu cúi đầu giả bộ tập trung nghiên cứu kịch bản. Lúc đó cô mới phát hiện nửa bao thuốc lá và chiếc gạt tàn đã không cánh mà bay. Trên bàn uống trà ngoài tập kịch bản chẳng còn thứ gì khác.

Cô cũng nhớ trước khi ra ngoài, cô đã tháo chiếc nhẫn kim cương bỏ vào hộp rồi để cái hộp ở đâu đó. Giản Nhu có thói quen vứt đồ lung tung, bị Uy Gia mắng bao nhiêu lần mà vẫn chứng nào tật nấy.

Cô ngó nghiêng tìm kiếm nhưng không thấy đâu cả. Nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của Trịnh Vĩ, Giản Nhu bỗng có dự cảm chẳng lành. Anh quả nhiên lấy ra một cái hộp nhung nhỏ.

"Em đang tìm cái này phải không?" Vừa nói anh vừa mở nắp hộp, ánh đèn chiếu sáng lớp vải nhung màu đen.

Khả năng nắm bắt vấn đề của Trịnh Vĩ quả nhiên rất xứng với nghề nghiệp của anh. Giản Nhu lặng thinh, thầm quyết định có chết cũng không khai.

"Chẳng phải em nói đã bán rồi sao?" Trịnh Vĩ cất giọng nhàn nhạt.

"Nếu tôi nói, sau khi biết mình bán quả rẻ, tôi đến cửa hàng trang sức chuộc về, liệu anh có tin không?"

Trịnh Vĩ liếc cô một cái. "Em không thể bịa ra một lý do đừng sỉ nhục IQ của tôi hay sao?"

Giản Nhu chau mày, ngẫm nghĩ. "Cửa hàng đồ trang sức đó không bán được nên trả lại cho tôi."

Trịnh Vĩ im lặng nhìn cô.

"Được rồi, để tôi nói thật, ông chủ cửa hàng chê tôi hét giá quá cao nên không mua..."

Bịa đi bịa lại cũng chẳng đưa ra nổi một lý do tử tế, Giản Nhu đành bỏ cuộc: "Thôi được rồi, anh tin hay không thì tùy."

"Nếu em không bán được thì để tôi giúp em xử lý." Nói xong, Trịnh Vĩ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa. Ngọn gió đêm thổi vào làm cánh hoa xương rồng rung rung.

Sau mấy ngày mưa gió, tối nay, trên nền trời thấp thoáng những vì sao lấp lánh. Trịnh Vĩ từ từ đưa tay ra ngoài. Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, Giản Nhu vô thức lao tới túm tay anh. "Đừng!"

Chiếc hộp nhỏ rơi tự do trong không trung, trái tim cô như cũng rơi theo. Tan vỡ, nát vụn.

"Anh..." Giây tiếp theo, Giản Nhu bừng tỉnh.

Trịnh Vĩ đâu phải là người hấp tấp. Rõ ràng anh đang thăm dò xem cô có bận tâm đến chiếc nhẫn đó hay không, trong khi cô ngốc nghếch tới mức chưa đánh đã khai.

"Chẳng phải em không muốn sao?" Anh hỏi.

"Ai nói tôi không muốn!" Giản Nhu phản bác. "Viên kim cương đó rất lớn, lại là kim cương xanh lam, đắt lắm đấy!"

"Không đắt lắm! Chỉ mất một năm tiền lương của tôi mà thôi."

Một năm tiền lương ư? Ý của anh là anh làm việc vất vả một năm để mua nhẫn cho cô? Giản Nhu lại trải qua cảm giác từ trên cao rơi xuống, đau đến mức tê liệt.

Trịnh Vĩ đóng cửa sổ, quay lại sofa rồi ngồi xuống, tiếp tục uống rượu như không có chuyện gì xảy ra.

"Mau trả nhẫn lại cho tôi!" Giản Nhu đi theo, xòe tay trước mặt anh.

"Tôi ném đi rồi."

Cô tỏ ra cố chấp. "Đừng đùa nữa! Từ năm hơn mười tuổi tôi đã không thèm chơi trò ấu trĩ này."

"Đúng là tôi đã ném đi rồi. Dù sao mấy cửa hàng trang sức cũng không biết nhìn đồ, bán rẻ chi bằng vứt đi cho xong."

"Tôi không tin." Giản Nhu kéo tay anh, kiểm tra hai lòng bàn tay nhưng chẳng thấy đâu. Cô lại lục túi quần của anh, vẫn không tìm thấy. Cô không cam tâm, tiếp tục lần sờ áo sơ mi của anh, mò từ cổ xuống đến thắt lưng.

Giản Nhu chăm chú tìm chiếc nhẫn đó nên không để ý đến phản ứng cơ thể của người đàn ông. Tới khi cô phát hiện hai người đang trong tình huống quá thân mật, tay cô đặt ở thắt lưng anh, tất cả đã quá muộn.

Máy CD phát đi phát lại ca khúc My heart will go on: "Once more you open the door. Anh you're here in my heart. And my heart will go on and on..."

Cô bị Trịnh Vĩ đẩy nằm xuống sofa. Anh giữ cằm cô rồi cúi xuống hôn mãnh liệt.

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Sự Cám Dỗ Cuối Cùng" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.