http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 2.2
Trong nhà vệ sinh, Giản Nhu đã thay bộ váy mới.

cô không ra ngoài ngay mà đứng bên bồn tắm, lặng lẽ ngắm nhìn những cánh hoa hồng vẫn còn nổi trên mặt nước.

Trong đầu cô chợt vụt qua một cảnh tượng. Anh bế cô vào phòng tắm lúc cô đã thiếp đi. Anh thử nhiệt độ của nước rồi mới đặt cô xuống bồn. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, như sợ đánh thức cô. Anh dùng khăn mặt ấm lau lớp trang điểm khó coi của cô. Khí lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào khiến cô bất giác run run. Anh lập tức dừng động tác. cô mở mắt nhìn anh, cơ thể áp sát một cách tự nhiên. "Em lạnh!"

Anh ôm cô rất lâu, cho đến khi cô thôi run rẩy. "Em còn lạnh không?"

cô lắc đầu, người không còn giá lạnh nhưng cô vẫn lưu luyến hơi ấm của anh. Anh cũng không buông cô ra, từ đầu đến cuối giữ nguyên một tư thế.

Cho đến khi cô gần chìm vào giấc ngủ, anh mới ghé sát tai cô, thì thầm: "Em biết không? Người phụ nữ anh muốn, từ đầu đến cuối chỉ có một mình em..."

Người phụ nữ anh muốn, từ đầu đến cuối chỉ có một mình em! Nếu nghe câu này từ mấy năm trước, chắc chắn Giản Nhu sẽ mỉm cười, nói với anh: "trên đời này chẳng có người đàn ông nào chỉ muốn một người phụ nữ."

Nhưng lúc bấy giờ cô lại không muốn cười. cô cố gắng mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu, không tài nào mở nổi. Cuối cùng môi Giản Nhu hơi động đậy, cô hàm hồ trả lời: "Em không muốn biết."

trên đường về, Lạc Tình lái xe rất nhanh. Gió lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến da thịt Giản Nhu trở nên lạnh buốt, cơn đau đầu càng dữ dội. Tuy nhiên cô không muốn đóng cửa sổ xe, không muốn nhốt mình trong không gian kín mít, khó thở.

Lạc Tình dõi mắt về phía trước, sắc mặt không thay đổi. "Uy Gia nói... anh ta là Trịnh Vĩ, có đúng vậy không?"

Giản Nhu nhúc nhích cơ thể cứng đờ. "Ừ!"

Lạc Tình không hỏi gì thêm mà điều chỉnh nhạc to hơn một chút. Tiếng nhạc rock ầm ầm, không rõ giai điệu.

không phải Giản Nhu không muốn nói thẳng với bạn, chỉ là quá khứ của cô và Trịnh Vĩ liên quan đến quá nhiều điều bí mật chẳng cách nào đề cập, thành ra cô cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, kể thế nào với Lạc Tình.

Vừa dừng xe dưới khu chung cư của Giản Nhu, Uy Gia đã gọi cho Lạc Tình, kêu đi bàn một hợp đồng quảng cáo. Sau khi cúp máy, Lạc Tình vỗ tay bạn. "sự việc đã xảy ra rồi, cậu cứ coi như đóng một cảnh giường chiếu, xuống giường là thoát khỏi vai diễn."

Do dự một lát, Giản Nhu lên tiếng: "thật ra... mình và anh ấy..."

"Mình biết, anh ta rất mê cậu." Lạc Tình nở nụ cười vô tư. "Nhưng mình thật sự không hiểu nổi, mấy vai diễn vớ vẩn của cậu có điểm gì thu hút anh ta? Đúng là chịu chết, chẳng biết con mắt thưởng thức của anh ta thế nào nữa. Được rồi, cậu đừng nghĩ ngợi nhiều, mau lên nhà nghỉ ngơi đi!"

không đợi Giản Nhu giải thích, Lạc Tình đã nhanh chóng lái xe rời đi, tựa như không muốn nói nhiều về đề tài này.

Giản Nhu lên nhà. Buổi trưa nắng vàng rực rỡ, căn phòng ấm áp. cô đóng kín rèm cửa ở phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ và cả nhà bếp. Tuy nhiên tia nắng vẫn chiếu vào qua các khe hở, thâm nhập vào thế giới của cô từng chút một, không cách nào ngăn cản hay trốn tránh.

Cuối cùng cô lặng lẽ đi đến bên giường, ngồi xuống sàn nhà, lấy cái hộp gỗ trắc tinh xảo từ ngăn kéo ra đặt lên đầu gối, sau đó chậm rãi mở nắp. Bên trong là năm cái hộp nhung màu đen nhỏ xếp thẳng hàng. Giản Nhu cầm cái hộp ở trên cùng, mở nắp. Ánh sáng lấp lánh từ viên kim cương hiện ra trước mắt cô.

Anh tiết lộ, đây là anh nhờ người đặt tận bên Pháp, là món quà độc nhất vô nhị. cô nói với anh, cô rất thích món quà này. thật ra cô không nói dối. Vừa nhìn thấy thiết kế giống hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, cô đã thích chiếc nhẫn này. Giản Nhu đeo nhẫn vào ngón áp út, giơ lên cao, đúng chỗ có tia nắng. Ánh sáng khúc xạ từ viên kim cương khiến cô chói mắt.

một ngày của nhiều năm trước, ánh sáng từ viên kim cương cũng lấp lánh trước mặt cô như bây giờ. Đó là một buổi tối đầu đông, Trịnh Vĩ thận trọng đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa của cô. "Em có thích không?"

"Kim cương nhỏ quá!" cô cười, ngả đầu vào vai anh. "Nhưng em rất thích!"

"Đợi đến sinh nhật sang năm, anh sẽ tặng em chiếc lớn hơn..." Anh nắm tay cô, sờ vào ngón áp út. "Đeo vào ngón này."

Mười ngón tay đan vào nhau, lời hứa hẹn của anh rất cảm động.

"Mỗi năm, anh đều tặng quà sinh nhật cho em chứ?" cô hỏi.

"Ừ!"

"Ngộ nhỡ chúng ta chia tay thì sao?"

"Chúng ta sẽ không bao giờ chia tay." Anh nói một cách kiên quyết.

"Đấy là em nói "nếu như"."

Anh ngẫm nghĩ, vòng tay ôm cô từ phía sau. "Em có hy vọng anh tặng cho em không?"

cô sờ vào viên kim cương tinh xảo trên ngón tay. "Có chứ! Nếu chúng ta chia tay, em vẫn mong mỗi năm anh đều tặng quà sinh nhật cho em. Lúc nhận quà, chắc chắn em sẽ nhớ đến anh. Cũng như lúc chọn quà cho em, nhất định anh cũng nhớ tới em. Sau này, nếu chúng ta không thể có một kết cục tốt đẹp, anh có thể thỉnh thoảng nhớ đến em, còn em..."

Anh lập tức chặn miệng cô bằng một nụ hôn nồng nàn, đến lúc cô cảm thấy nghẹt thở, anh mới hài lòng buông tha. "Có phải em muốn "phim giả tình thật" với ngôi sao nam nào hay không? Dù là thật đi chăng nữa, em cũng bỏ ngay ý định, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh cả đời đi! Anh sẽ không bao giờ rời xa em."

"Ngoan ngoãn ở bên anh cả đời? Anh có nuôi nổi em không?"

"Chuyện nhỏ."

"Wow... Vậy em thích cái bàn gỗ trắc trưng bày ở cửa hàng hôm qua ấy, lúc nào anh mới mua cho em?"

"Em đừng sốt ruột, sớm muộn cũng sẽ có ngày bất kể em thích thứ gì, anh đều có thể mua cho em..."

cô nở nụ cười ngọt ngào, dùng hai tay nâng gương mặt ngắm mãi không chán của anh. "Em yêu anh!"

"Anh sẽ mãi mãi là của em."

Lời hứa của anh như đóa hoa anh túc, biết rõ có độc nhưng cô vẫn cam tâm tình nguyện chìm đắm, không thể thoát khỏi.

cô nhẹ nhàng vuốt ve sống mũi thẳng, đôi môi mỏng của anh. "Anh chàng đẹp trai! Sau này để em nuôi anh, em sẽ nuôi anh cả đời!"

Năm đó, cô mới mười chín tuổi, độ tuổi luôn tưởng rằng tình yêu là vĩnh hằng tựa như viên kim cương. Nhưng không ngờ, kim cương mãi mãi không thay đổi, còn tình yêu của cô và anh lại tan vỡ chỉ sau một đêm.

Hôm hai người chia tay, ánh nắng ngày hè như thiêu như đốt. Trịnh Vĩ xuất hiện trước mặt cô, mồ hôi ròng ròng trên trán. Vẫn chưa kịp điều hòa hơi thở, anh đã nắm tay cô, lôi ra ngoài cửa.

"Anh định đưa em đi đâu thế?" cô hỏi.

"Anh lấy được sổ hộ khẩu rồi, chúng ta đi đăng ký kết hôn!" Bởi vì quá hưng phấn, anh không để ý đến vẻ lạnh lẽo trong mắt cô.

Cho tới khi cô dùng toàn lực rút tay về, anh mới kinh ngạc nhìn cô.

"Chúng ta chia tay đi!"

"Gì cơ?" Anh tưởng mình nghe nhầm.

cô lặp lại rành rọt từng từ một: "Chúng ta... chia tay... đi!"

"Tại sao?"

"Bởi vì em không muốn kết hôn với anh. Từ trước đến giờ em chưa bao giờ nghĩ tới điều đó..."

Giản Nhu tưởng rằng, để từ chối lời cầu hôn của một người đàn ông, không có câu nào dứt khoát hơn câu này. cô tưởng tình cảm của hai người sẽ chấm dứt từ đây. cô tưởng giữa bọn họ không còn bất cứ khả năng nào nữa.

Nhưng không ngờ, mỗi năm anh đều gửi tặng quà sinh nhật cho cô, chưa bao giờ gián đoạn. Lần nào cô cũng phải ký tên nhận quà, nhân viên chuyển phát nhanh mới chịu rời đi. Nhưng cô chưa từng bóc ra mà đặt chúng vào một cái hộp rồi khóa chặt.

Cho đến ngày sinh nhật năm nay, cô và mấy người bạn đi chơi, tối muộn mới cùng Lạc Tình về nhà. Nhân viên chuyển phát nhanh đứng đợi ngoài cửa, lạnh đến run người. Lúc cô ký nhận, Lạc Tình đã nhanh chóng lấy gói đồ từ tay anh chàng nhân viên rồi mở ra xem.

một cái hộp nhung nhỏ rơi ra ngoài. Lạc Tình kinh ngạc reo lên: "Ôi! Là nhẫn kim cương. Đẹp quá! Ai tặng cậu thế?"

Giản Nhu kinh ngạc đến mức không thốt ra lời.

Lạc Tình lại xem tờ biên lai chuyển phát nhanh dán ở ngoài vỏ hộp. "Trịnh tiên sinh? không phải là Trịnh Tổng mà cậu phải tiếp tối qua tặng đấy chứ? Mình thấy anh ta đâu phải kiểu người sáng tạo... thế mà lại nghĩ ra trò gửi tặng nhẫn kim cương qua chuyển phát nhanh cơ đấy!"

Sau đó Giản Nhu bóc tất cả hộp quà, phát hiện bên trong đều là nhẫn kim cương. Chiếc nào cô cũng lôi ra thử, kích cỡ vừa vặn ngón áp út của cô.

Đúng lúc này điện thoại đổ chuông, cắt ngang hồi ức của Giản Nhu. cô nhìn dãy số có thể đọc thuộc làu trên màn hình, nắm chặt di động trong tay. Theo từng hồi chuông, chiếc điện thoại cũng rung rung. Đến lúc bàn tay tê dại, cô mới quyết tâm tắt máy.

Nửa tiếng sau, điện thoại lại đổ chuông. Vừa định từ chối cuộc gọi, Giản Nhu chợt phát hiện trên màn hình hiển thị cuộc gọi quốc tế từ Toronto.

cô lập tức bắt máy, đầu bên kia vang lên giọng nói sốt ruột của Giản Tiệp: "Chị, cuối cùng chị cũng nghe máy. Nếu vẫn không thể liên lạc với chị, chắc mẹ sẽ về nước tìm chị mất."

Giản Nhu hắng giọng, giọng điệu tỏ ra nhẹ nhõm: "Tối qua chị đi chơi với bạn, quên không mang theo di động."

"Bạn ư? Có phải anh chàng "thái tử" của công ty truyền thông Thế kỷ không?"

Nhắc đến Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất giác bóp trán. "Em đừng tin những lời bịa đặt của đám phóng viên báo lá cải. Vụ ly hôn của Nhạc Khải Phi chẳng liên quan gì đến chị."

"Nhưng có hình ảnh tức là sự thật."

Hình ảnh ư? sự thật ư? Được thôi! Giản Nhu thừa nhận nhiều năm trước, khi còn ít tuổi và ngu ngốc, đúng là cô từng quyến rũ người ta, nhưng đó là chuyện xảy ra từ đời tám hoánh nào rồi. Tuy nhiên với khả năng liên tưởng siêu phàm của đám phóng viên báo lá cải, khi Nhạc Khải Phi ly hôn, bọn họ đã chụp cái mũ "tiểu tam" lên đầu cô, khiến cô bỗng dưng nhảy lên trang nhất mà không tốn một chút công sức.

Ở tận Toronto xa xôi mà Giản Tiệp còn đọc được tin, chứng tỏ hiệu quả tuyên truyền lý tưởng đến mức nào, mức độ nổi tiếng của cô lại lên một tầng cao mới.

"Chị đừng giấu em nữa!" Giản Tiệp nói như thể biết rõ nội tình. "Anh chàng Nhạc Khải Phi đó là "tình yêu đích thực" của chị, đúng không? Bây giờ anh ta đã ly hôn, chị và anh ta sẽ có cơ hội tái hợp?"

"Tình yêu đích thực? Chị nói với em bao nhiêu lần rồi, trên thế giới này không có cái gọi là tình yêu đích thực..."

Giản Nhu còn đang nỗ lực giải thích, đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói ôn hòa của mẹ cô: "Nhu Nhu..."

Nghe thấy giọng nói có tác dụng như một liều thuốc tăng cường sinh lực của mẹ, Giản Nhu phấn chấn hẳn. "Mẹ, gần đây sức khỏe của mẹ thế nào, lưng còn đau không ạ?"

"Lưng của mẹ khỏi rồi. Bác sĩ con tìm cho mẹ không tồi, mẹ đi khám vài lần là đỡ ngay."

"Vâng! Lần sau mẹ nhớ cẩn thận, đừng để bị trật đốt sống nữa."

"Nhu Nhu, tin tức trên mạng có thật không? Mẹ không tin con phá hoại cuộc hôn nhân của người khác."

Giản Nhu đang định nói chỉ có mẹ là người hiểu cô nhất thì bà Giản tiếp tục: "Bất kể người đó có phải vì con nên mới ly hôn hay không, nếu con có tình cảm với cậu ta thì đừng bỏ lỡ một lần nữa."

"Vâng..." Tóm lại, sự việc này khó giải thích rõ ràng, Giản Nhu cũng chẳng buồn nhiều lời, chỉ nghiêm túc lắng nghe những lời dạy bảo mười năm như một của mẹ.

Cho đến khi nghe mẹ nói: "Ly hôn cũng chẳng sao, dù con tìm người thế nào, mẹ đều ủng hộ con", Giản Nhu bất giác nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, lời nói từ tận đáy lòng không cẩn thận bật ra khỏi miệng: "Bất kể anh ấy là người thế nào, mẹ cũng ủng hộ sao?"

"Chỉ cần con thích."

"Nếu..."

"Con nói gì? Mẹ nghe không rõ."

"... không có gì ạ! Mẹ, con thật sự chưa tìm được người mình thích. Khi nào gặp, con nhất định sẽ dẫn đến để mẹ thẩm định đầu tiên." Kết thúc lời hứa chân thành, Giản Nhu chuyển đề tài: "Đúng rồi, lần trước mẹ nói muốn tìm một miếng đất để xây mộ cho bố, mẹ đã tìm được chưa ạ?"

"Mẹ chọn được vài miếng rồi, phong cảnh rất tuyệt nhưng giá hơi cao."

"Tiền không thành vấn đề, quan trọng là địa điểm tốt, tốt nhất gần nhà một chút."

"Ừ, mẹ cũng nghĩ vậy. Khi nào con sang bên này thì quyết định giúp mẹ đi!"

"Vâng, đợi hoàn thành xong bộ phim đang quay dở, con sẽ tới thăm hai người."

Đầu bên kia điện thoại lại vang lên tiếng của Giản Tiệp: "Chị, bọn em sắp nghỉ hè rồi. Em định về Bắc Kinh trong kỳ nghỉ, tìm xem có công việc thích hợp hay không."

"Về nước tìm việc ư? Em có biết bây giờ có bao nhiêu người muốn ra nước ngoài không?"

"Nhưng em thấy hơi nhớ cuộc sống ở nhà."

"Em nói đùa với chị phải không?" Câu này mà thốt ra từ miệng người khác, có lẽ Giản Nhu sẽ tin, nhưng từ miệng Giản Tiệp nên cô tuyệt đối không tin được.

Quả nhiên bà Giản tiết lộ cho cô biết sự thật: "Đừng tin em con! Tháng trước làm phiên dịch cho một đoàn khảo sát từ trong nước qua đây, nó quen một người đàn ông. Người ta nói, khi nào nó về nước sẽ mời nó ăn cơm. Có lẽ chỉ là lời mời khách sáo thôi nhưng em con cứ vương vấn mãi trong lòng."

"Hả? Người đàn ông như thế nào hả mẹ? Người có thể lọt vào mắt xanh của nhị tiểu thư nhà họ Giản, con nhất định phải mở mang kiến thức mới được."

"Được thôi!" Giản Tiệp cướp lời mẹ. "Khi nào anh ấy mời em ăn cơm, em sẽ dẫn chị đi cùng, giới thiệu hai người làm quen."

"Ừ! Tuy bây giờ chị sợ nhất xã giao tiệc tùng nhưng vì em, chị luôn sẵn lòng. Đúng rồi, người đàn ông đó tên là gì? Làm nghề gì? Để chị giúp em tìm hiểu trước, tránh tình trạng em bị người ta lừa."

"không cần phiền phức như vậy chứ?"

"Em không biết đâu. Trong nước bây giờ thịnh hành kiểu đàn ông giấu giếm mình đã có vợ, không biết bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ trở thành người thứ ba mà vẫn tưởng mình rất hạnh phúc."

"Vậy sao? Em chẳng biết nhiều về anh ấy, chỉ biết anh ấy làm việc trong cơ quan nhà nước, họ Trịnh, tên Trịnh Vĩ."

không còn nghi ngờ gì nữa, hai từ "Trịnh Vĩ" chính là nút tạm dừng, khiến bộ não của Giản Nhu bị tê liệt trong giây lát.

"Chị..."

"Ừ..." Giản Nhu hắng giọng. "Cái tên này tương đối bình thường, chắc bị trùng nhiều ấy chứ."

Giản Tiệp chẳng hề bận tâm: "Chị không cần điều tra đâu, chắc chắn anh ấy chưa từng kết hôn."

"Sao em có thể chắc chắn điều đó?"

"Bởi vì đồng nghiệp của anh ấy nói anh ấy tôn thờ chủ nghĩa độc thân."

"Độc thân ư?"

Giản Nhu cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, thở phào nhẹ nhõm. Chắc người quen của em gái không phải là anh bởi Trịnh Vĩ mà cô quen từ năm hai mươi tuổi đã muốn cưới một người vợ về làm ấm giường cho anh.

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Sự Cám Dỗ Cuối Cùng" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.