http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 2
Scandal

CHƯƠNG 2:

Scandal

Lúc Giản Nhu tỉnh dậy từ giấc mộng đẹp, bầu trời đã chuyển sang màu xanh lam, bóng tối không còn, mưa cũng đã ngừng rơi. cô quay sang bên cạnh, người đã không thấy bóng dáng.

Bỏ qua cảm giác hụt hẫng trong lòng, Giản Nhu cuộn chăn ngồi dậy. cô chợt phát hiện bên gối có một mảnh giấy, nét bút mạnh mẽ, đúng phong cách của Trịnh Vĩ: "Tôi đi làm. Đồ ăn sáng trong hộp giữ nhiệt, em ăn rồi hẵng về."

Giản Nhu quấn khăn tắm đi ra ngoài phòng ăn. Nhìn thấy chiếc bàn ăn làm bằng gỗ lim theo kiểu cổ xưa, cô thẫn thờ một lúc mới lấy đồ ăn ra khỏi hộp giữ nhiệt.

Sữa đậu nành thơm nồng vẫn còn nóng, món quẩy thơm phức giòn tan. thì ra tiệm bán đồ ăn sáng ở con đường đối diện vẫn còn mở cửa.

Ăn vài miếng, Giản Nhu mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, cô không có quần áo để mặc. Rà soát danh bạ điện thoại từ đầu đến cuối, cuối cùng cô quyết định gọi cho Lạc Tình.

Giọng ngái ngủ của Lạc Tình truyền tới: "A lô!"

"Mình đang ở phòng số 1 tầng 19 lô E tòa nhà Lam Trù Danh Tọa, cậu hãy cầm quần áo đến đây đón mình. Nhanh lên!"

"Quần áo ư? Thế quần áo của cậu đâu rồi?"

"Tối qua mình uống say, váy bị người ta xé rách rồi."

"Là đàn ông hay phụ nữ?"

Chuyện này quan trọng sao? Giản Nhu đáp ngắn gọn: "Đàn ông!"

Giọng nói ở đầu kia điện thoại không còn chút gì gọi là buồn ngủ: "Cậu... Có phải tối qua cậu lên giường với đàn ông rồi không?"

"Cậu còn có thể nghĩ ra khả năng khác không?" Giản Nhu hỏi lại.

Lạc Tình đương nhiên không thể, bởi vì những trường hợp khác gần như bằng không.

***

Sau mấy ngày bị những cơn mưa gột sạch, lúc này bầu trời trong xanh, ánh ban mai xuyên qua lớp sương mù bàng bạc. Cây cầu vượt vô cùng huyên náo, tiếng còi xe không ngừng vang lên khiến con người không thể cảm nhận được ánh nắng rực rỡ.

Lạc Tình nóng ruột mở "con đường máu" trên cầu vượt vào đúng giờ cao điểm để đến căn hộ chung cư không được coi là cao cấp, thậm chí hơi nhỏ và đơn giản. Trong căn hộ, đồ đạc duy nhất có giá trị là bộ bàn ăn bằng gỗ lim chạm trổ cầu kỳ trong phòng ăn. Nhưng bộ bàn ăn này lại hoàn toàn lạc lõng với tổng thể căn hộ nên càng nhìn càng chối mắt.

Người được coi là "nạn nhân" đang quấn khăn tắm trắng tinh, ngồi bên chiếc bàn gỗ lim chén quẩy, uống sữa đậu nành ngon lành, Lạc Tình hận đến mức không thể cầm cái quẩy đập chết bạn.

cô ném bộ váy trong tay xuống trước mặt Giản Nhu, điều hòa nhịp thở rồi mới gầm lên: "Chẳng phải cậu nói tối qua cậu say rượu nên bị người ta chơi sao? Mình phải vượt ba lần đèn đỏ để phóng đến đây. Hóa ra cậu giỡn chơi đấy à?"

"Nạn nhân" chỉ vào dấu hôn chi chít trên vai mình, lại chỉ vào đống váy áo hàng hiệu nhàu nát trên ghế, giọng điệu thản nhiên như mọi chuyện không liên quan đến mình: "Thế này vẫn chưa đủ rõ ràng sao? Lẽ nào mình phải ôm ga trải giường khóc lóc thảm thiết như mấy cô nữ chính trong các bộ phim truyền hình thần tượng thì cậu mới tin lời mình?"

Lạc Tình ngẫm nghĩ, cảnh đó đúng là không phù hợp với tác phong của Giản Nhu. Là bạn bè lâu năm, Lạc Tình hiểu rõ tính cách luôn nghiến răng nuốt vào lòng của Giản Nhu hơn ai hết. cô càng tỏ ra vô tâm vô tư, trong lòng càng rỉ máu. Nếu cô ôm gối khóc lóc thảm thiết, kể lể chuyện bi thảm mình gặp phải, không cần nói cũng biết, chắc chắn cô đang thử vai.

Nghĩ đến đây, Lạc Tình chỉ muốn lột da người đàn ông hạ lưu vô liêm sỉ đó, nếu Giản Nhu vẫn chưa làm vậy.

"Người đàn ông kia đâu rồi?" Lạc Tình ngó nghiêng một vòng nhưng không thấy bóng dáng đối phương. "Anh ta còn sống không?"

"đi rồi! Anh ta vội đi làm."

nói như vậy tức là hai bên đã giải quyết mọi chuyện trong hòa bình. Ừm, không thể không công nhận đây là một quyết định sáng suốt. Dù sao với tính chất công việc của Giản Nhu, vụ này không thích hợp kiện cáo ầm ĩ, làm thế không biết chừng thân bại danh liệt, còn bị thiên hạ chửi là "bán thân để đánh bóng tên tuổi" ấy chứ.

Lạc Tình kéo ghế ngồi xuống rồi hỏi bạn: "Anh ta định bồi thường cho cậu thế nào?"

Giản Nhu chỉ vào đống đồ ăn sáng trên bàn. "Anh ta đi mua đồ ăn sáng cho mình, sữa đậu nành mới nấu, quẩy mới rán, mùi vị không tồi. Cậu cũng nếm thử đi!"

"Trời ạ, cậu không nhầm đấy chứ? Ở đâu chui ra loại cực phẩm này?"

"không thì sao? Lẽ nào anh ta phải đưa mình lên du thuyền thưởng thức món ăn Pháp, nhân tiện mở chai rượu vang chúc mừng à?"

Lạc Tình thật sự không hiểu nổi. Bây giờ là thời buổi nào mà một người phụ nữ vừa bị xâm phạm còn giữ tâm trạng điềm nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra? Điều quan trọng hơn cả, người phụ nữ đó là Giản Nhu, cô bạn "ăn chay lễ Phật", tu thân dưỡng tính, tránh đàn ông như tránh loài rắn rết.

"Cậu không sao đấy chứ?" Lạc Tình dò hỏi.

Giản Nhu nhướng mày, vẫn là cặp mắt điềm tĩnh ngàn năm không đổi, chỉ là lúc này trong đó xuất hiện một lớp sương mỏng. "Cậu yên tâm đi, mình vẫn ổn."

"Cậu không thể bỏ qua cho anh ta!" Lạc Tình đưa ra ý kiến có tính xây dựng. "Dù không đòi biệt thự ở khu Tam Hoàn, cậu cũng nên yêu cầu anh ta bồi thường phí tổn thất tinh thần."

Giản Nhu rút tờ giấy ăn lau miệng. "Anh ta làm gì có tiền. Loại nhân viên công vụ sáng chín giờ đi làm, chiều năm giờ tan sở như anh ta, dù tham gia dự án của nhà nước đi chăng nữa, thu nhập hằng tháng cùng lắm cũng chỉ mấy chục ngàn tệ, lấy đâu ra tiền tặng biệt thự cho mình?"

"Nhân viên công vụ ư?" Lạc Tình càng mù mờ. "Chẳng phải tối qua cậu tiếp nhà đầu tư của dự án Leo cao sao? Ở đâu ra loại "ăn cơm chùa [1]" đó?"

[1] Ăn cơm chùa: chỉ người nhà nước, có mức lương ổn định.

Đúng lúc này chuông cửa đột nhiên vang lên, Giản Nhu "suỵt" một tiếng, Lạc Tình đành nuốt thắc mắc xuống cổ họng. Dường như biết rõ người bên trong sẽ không trả lời, người ở ngoài cửa cất cao giọng: "Giản tiểu thư! Chào cô! Tôi là chủ cửa hàng ở trung tâm thương mại Đông Phương Ports. Rất xin lỗi, do bị tắc đường nên tôi mang váy đến hơi muộn."

Đợi một lúc vẫn không thấy bên trong trả lời, anh ta nói tiếp: "Nếu cô không tiện, tôi để túi váy ngoài cửa, không làm phiền cô nữa..."

Đến khi bên ngoài không còn động tĩnh, Giản Nhu mới mở hé cửa, giơ tay lôi túi quà tặng đóng gói rất đẹp vào nhà.

Giản Nhu mở túi đồ, bên trong là bộ váy y hệt bộ cô mặc tối qua, cùng kích cỡ cũng nên. Điểm khác biệt duy nhất là bộ váy này mới tinh.

Giản Nhu thẫn thờ nhìn bộ váy một lúc. Khi ngoảnh đầu lại, thấy gương mặt đầy dấu hỏi của Lạc Tình, cô lên tiếng: "Nếu sớm biết anh ta có lương tâm, bồi thường váy cho mình, mình đã không phiền đến cậu."

Cuối cùng cô bạn cũng nói được một câu tử tế. không phải vì mang váy cho bạn, Lạc Tình cũng chẳng cần vượt đèn đỏ ba lần.

Lạc Tình bất giác quan sát Giản Nhu. Từ trước đến nay cô luôn mang vẻ đẹp phong tình, nhưng hôm nay vẻ đẹp đó hơi khác thường, nơi khóe miệng gợi cảm ẩn hiện nụ cười tự giễu, khóe mắt cũng thấp thoáng ý cười chế nhạo, trong cặp mắt mơ màng có vài tia máu đỏ cho thấy vẻ tiều tụy.

Dựa vào trực giác, Lạc Tình cảm thấy Giản Nhu hôm nay rất bất thường. "Giản Nhu, cậu hãy nói thật cho mình biết, có phải cậu..." Gương mặt Lạc Tình tỏ vẻ nghiêm túc hiếm thấy. "Cậu đã yêu anh ta rồi?"

"yêu anh ta ư?" Nét cười nơi khóe miệng Giản Nhu càng rõ, giống như cô vừa nghe thấy một câu chuyện hết sức hài hước. Tuy nhiên Lạc Tình vẫn bắt được vẻ cứng đờ vụt qua rất nhanh trong nụ cười của bạn.

"Được rồi, không nói linh tinh nữa, mình đi mặc đồ đây." Giản Nhu đứng dậy.

Xem ra tìm hiểu sự thật từ miệng Giản Nhu là điều không thể. Nhân lúc Giản Nhu đi mặc đồ, Lạc Tình liền gọi điện cho quản lý Uy Gia.

nói vòng vo vài câu, Lạc Tình mới hỏi đến vấn đề trọng tâm: "Uy Gia, tôi nghe nói tối qua Giản Nhu bị một người làm công ăn lương lừa đi, ai có khả năng đó? không ngờ Giản Nhu lại để anh ta toại nguyện."

"Ngoài Trưởng phòng Trịnh thì còn ai vào đây nữa!"

"Trưởng phòng Trịnh nào cơ?"

"Còn có thể là ai? Chính là người cô suốt ngày dò hỏi số di động ấy..."

Bàn tay cầm điện thoại của Lạc Tình run run. "Ý anh là... Trịnh Vĩ?"

"Ừ! Chắc chắn cô không thể ngờ, hóa ra cậu ta lại là fan của Giản Nhu..." Uy Gia nói câu gì đó nhưng Lạc Tình chẳng có tâm trạng nghe tiếp.

Trịnh Vĩ, thì ra là anh! Bây giờ cô mới hiểu tại sao Giản Nhu lại có phản ứng như vậy. Giản Nhu đã động lòng?

không sai! Những người phụ nữ từng gặp Trịnh Vĩ rất khó tránh khỏi sự rung động. Nhưng sau khi rung động, bọn họ cũng khó tránh khỏi tình trạng đau lòng bởi Trịnh Vĩ có mọi thứ mà phụ nữ ao ước, trừ sự chung thủy.

Bây giờ mới biết đây là nhà của Trịnh Vĩ, Lạc Tình quan sát tỉ mỉ căn hộ giản dị này. Quả nhiên là phong cách của anh, lặng lẽ như không thể lặng lẽ hơn.

Nghe nói muốn tìm hiểu một người đàn ông, nhất định phải xem thư phòng của anh ta. Lạc Tình âm thầm đi vào thư phòng với tâm trạng háo hức.

Có lẽ do thói quen được tôi luyện từ trường quân sự, thư phòng của Trịnh Vĩ rất ngăn nắp và gọn gàng, không hề lộn xộn, trừ quyển tạp chí rơi ở một góc.

Lạc Tình nhặt lên xem. trên trang bìa in hàng chữ nổi bật: "Thiếu gia của công ty truyền thông Thế kỷ tuyên bố ly hôn. "Tiểu tam" chờ đợi năm năm cuối cùng cũng tu thành chính quả." trên trang bìa còn có hai tấm ảnh, một tấm chụp từ mấy năm trước, Nhạc Khải Phi ôm Giản Nhu rời khỏi một câu lạc bộ cao cấp chỉ hội viên mới được vào, tấm ảnh còn lại chụp thời gian gần đây, hai người ngồi đối diện tại quán cà phê ở khách sạn, chuyện trò vui vẻ.

Lạc Tình buông quyển tạp chí. Phát hiện trên giá sách có một chồng đĩa phim, cô tò mò lấy ra xem. Tất cả đều là phim truyền hình và điện ảnh có sự tham gia của Giản Nhu.

Uy Gia nói anh là khán giả hâm mộ của Giản Nhu. Ban đầu cô còn ngờ vực, nhưng bây giờ cô đã tin hoàn toàn.

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Sự Cám Dỗ Cuối Cùng" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.