http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 1.4
Cô và Ivan từng có duyên gặp nhau một lần trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn.

Ngày hôm đó, Tiểu Úc vừa vào đến nhà bạn đã để ý tới Ivan bởi vì diện mạo của anh ta rất phù hợp với những lời mô tả trong các cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Khóe miệng anh ta hơi nhếch lên, ngay cả khi không cười trông cũng như đang cười vậy, nụ cười nơi khóe miệng luôn ẩn giấu một chút xấu xa rất khó nắm bắt, cặp mắt hơi híp lại một cách thiếu đứng đắn. Sự dịu dàng mang chút xấu xa này khiến cô có cảm giác anh ta giống như hình tượng Sở Lưu Hương trong tiểu thuyết võ hiệp của Cổ Long.

Khi bạn của cô giới thiệu họ với nhau, Ivan nghe thấy tên của cô thì tỏ vẻ hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười đăm chiêu rồi chủ động chìa tay ra. “Tôi là Ivan.”

Sau đó họ nói chuyện với nhau. Anh ta rất có tài ăn nói, tính cách của cô cũng cởi mở, cho nên họ đã cùng nhau chuyện trò vô cùng vui vẻ, từ lý tưởng đến cuộc sống, từ sa mạc Sahara tới biển Aegean, nhưng khi chia tay anh ta không hề chủ động xin số điện thoại của cô, thậm chí cũng không chủ động nói cho cô biết tên tiếng Trung của anh ta là gì, cô cũng không tiện hỏi.

Tiểu Úc vốn nghĩ hai người sẽ chẳng bao giờ gặp lại, không ngờ lại có cuộc gặp ngẫu nhiên này, thực sự là một bất ngờ đầy thú vị.

Ivan cũng hơi sững người, kinh ngạc nhìn cô từ đầu tới chân.

“Là em? Em thế này… Đang định bỏ trốn khỏi đám cưới hả?”

Nghe anh ta nói, Tiểu Úc mới sực tỉnh, cuối cùng định thần trở lại, vội vã nhảy lên xe của anh ta, giục giã: “Mau đưa tôi rời khỏi chỗ này!”

“Muốn đi đâu?”

“Sa mạc Sahara, cảm ơn anh!”

Anh ta nhướn mày, mỉm cười, nhanh chóng ngồi vào trong xe, trước khi cô bị người ta bắt được, cần phải đưa cô thoát khỏi cái chốn thị phi này.

“Tôi mạo muội xin hỏi, em có chắc định mặc như thế này đi tới sa mạc không?” Ivan chỉ vào bộ váy dài chấm gót của cô.

Cô soi mình qua gương chiếu hậu, vuốt vuốt mái tóc cứng như rễ tre, buộc lại mái tóc đã bị bung ra, đang rủ lung tung xuống vai, cúi xuống nhìn chiếc váy rườm rà, cô nghiến răng, xé toạc một nửa, chiếc váy sang trọng trong phút chốc biến thành một chiếc váy ngắn tinh nghịch chỉ dài đến đầu gối, rất phù hợp với cá tính của cô.

“Bỏ trốn khỏi đám cưới cũng đâu cần phải vội như thế này chứ?” Ivan quay sang trân trối nhìn cô, khẽ sờ nhẹ lên môi mình, cười mà như không.

“Anh thấy tôi giống với những cô gái ngốc nghếch tới mức bước vào buổi lễ kết hôn mới nghĩ tới việc bỏ trốn sao?”

“Vậy em vội gì chứ?”

Cô cúi xuống xoa xoa gót chân mỏi nhừ, tiện tay quẳng đôi giày cao bảy phân ra phía sau. “Nếu bố anh bắt anh phải gặp một người mà anh chưa gặp bao giờ, không chừng anh còn chạy nhanh hơn cả tôi đấy!”

Anh ta bình tĩnh đáp: “Cũng đâu đến mức đó.”

“Nếu đối tượng gặp mặt khiến anh chỉ nghĩ tới thôi đã thấy buồn nôn thì sao?”

Anh ta nhướn mày, hài hước nói: “Không phải là chưa từng gặp mặt sao?”

Cô dám khẳng định người đàn ông này chưa tốt nghiệp đại học, đầu óc anh ta rõ ràng được làm bằng đá. “Chưa từng gặp nhưng từng nghe nói rồi. Anh ta có bao nhiêu bạn gái, bản thân cũng không đếm hết được.”

“Ồ! Vậy sao?” Ivan nhìn Tiểu Úc với ánh mắt hơi khó hiểu. “Em nói người đàn ông đó là…”

“Anh ta tên là Âu Dương… Âu Dương cái gì ấy nhỉ? Y…”

“Âu Dương Y Phàm.”

“Đúng rồi! Í, anh cũng từng nghe nói về cái người này?”

Anh ta khẽ ho khan một tiếng, ngỡ ngàng đếm các ngón tay, xem ra anh ta có khi còn chưa tốt nghiệp tiểu học. Thấy anh ta mải mê đếm, Tiểu Úc không kiên nhẫn nổi, cắt ngang: “Ivan, anh có thể đưa tôi đến…”


Cô đang định nói “Đại học T” thì điện thoại di động của anh ta đột nhiên đổ chuông, anh ta liếc nhìn màn hình, thần người vài giây rồi mới bật điện thoại, đeo tai nghe.

“Anh… vừa ra khỏi nhà, có việc gì không?”

Tiểu Úc ngắm nhìn những trung tâm thương mại sang trọng, bất giác thở dài về sự kỳ diệu của điện thoại di động.

Anh ta chăm chú nghe điện thoại, im lặng một lúc lâu, mới lặng lẽ thở dài. “Anh có chút việc…”

Cô cứ tưởng mình làm lỡ việc của Ivan, vội vã nói: “Không sao đâu, tôi không vội, anh cứ làm việc của anh trước đi.”

Thực ra nếu không phải vì trên người không có một xu nào thì cô nhất định đã xuống xe bởi thái độ của anh ta có vẻ vô cùng sốt ruột.

Anh ta chần chừ giây lát rồi nói vào điện thoại: “Được rồi, anh sẽ tới ngay.”

Anh ta cho xe đi lên cầu vượt, lái về phía trung tâm thành phố, suốt đường đi anh ta không nói lời nào, thái độ trông có vẻ rất bình tĩnh nhưng thực tế lại vượt đèn đỏ tới ba lần liền.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Úc ngồi trong xe Porsche, cũng không biết hệ số an toàn của loại xe này thế nào. Cô vẫn còn chưa kịp đặt chân tới sa mạc Sahara, càng không muốn sinh mạng bé nhỏ của mình rơi vào tay người đàn ông mới chỉ gặp mặt có hai lần.

Thế là cô nín thở tập trung tinh thần, không dám làm phiền anh ta, lén thắt chặt dây an toàn hơn
một chút.

Cũng may đoạn đường không xa lắm, mười phút sau, chiếc xe của Ivan cuối cùng dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, Tiểu Úc cũng có thể bình tâm
trở lại.

Cô đang định xuống xe, Ivan lại nói: “Xin lỗi, em đợi tôi ba phút.”

“Tôi không vội, lâu một chút cũng không sao đâu.”

Cô vốn chỉ khách sáo nói vậy, không ngờ Ivan lại làm thật, từ lúc vội vã đi vào trong quán cà phê, ngồi xuống vị trí gần cửa sổ thì không có chút dấu hiệu nào cho thấy anh ta chuẩn bị đứng lên đi ra cả.

Cô đợi tới mức hết cả kiên nhẫn, bèn xuống xe, đi tới trước sảnh của quán cà phê, nhìn vào bên trong qua tấm cửa kính, Ivan và một cô gái đang ngồi đối diện nhau. Cô gái đó, chỉ nhìn nghiêng thôi cũng đủ biết tại sao ban nãy anh ta lại vượt ba lần đèn đỏ rồi. Quả là một người con gái xinh đẹp hiếm có, cô ta hoàn toàn không cần phải mặc những bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền, cũng không cần phải trang điểm mà vẫn toát lên vẻ cao quý thoát tục, như bông hoa lan nở giữa thung lũng. Mà giây phút người đẹp khiến người ta cảm động nhất chính là lúc rơi lệ, từng giọt nước mắt rơi xuống khiến ngay cả cô cũng thấy tim mình như thắt lại, chứ đừng nói đến người đàn ông đang ngồi đối diện.

Đối diện với người con gái như thế này, chẳng có người đàn ông nào có thể đứng dậy nổi trong vòng ba phút. Cho nên cô quyết định bỏ qua cho việc trễ hẹn của anh ta!

Mặc dù Tiểu Úc không nghe được cô ta nói gì nhưng cô có thể đọc được sự đau thương và bất lực trong ánh mắt của Ivan. Rõ ràng là anh ta yêu người con gái này, bởi vì người đàn ông chỉ dành ánh mắt này cho người phụ nữ mà mình yêu thương.

Nhưng cô gái đó tuyệt đối không phải là bạn gái của anh ta, nếu không anh ta đã không phải căng thẳng đan chặt các ngón tay vào nhau, rất nhiều lần muốn đưa tay ra chạm vào đôi bàn tay thon nhỏ đó nhưng lại rụt lại.

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.