http://xoso.me https://vienthong.com.vn http://dichvudidong.vienthong.com.vn
Trước of Sau
Chương 43
Chiều ngày hôm sau, ánh tà dương đang trong độ rực rỡ nhất.

Trác Siêu Nhiên lại tới mang theo món thịt dê tươi ngon.

Mộc Mộc còn chưa kịp đón lấy, đám trẻ đã rất lâu chưa được ngửi thấy mùi thịt ở trong trường đều phấn khởi vây quanh anh, cứ nhảy nhót loạn xạ như những chú khỉ con đáng yêu, còn luôn miệng hỏi thầy hiệu trưởng xem lúc nào thì được ăn thịt.

“Được, ngay bây giờ, đi nhóm lửa thôi, chúng ta sẽ ăn thịt nướng.”


Trong tiếng hò reo của bọn trẻ, đống lửa lớn đã được nhóm lên.

Tối hôm đó, Mộc Mộc và Trác Siêu Nhiên ngồi quanh đống lửa nướng thịt, uống rượu, trò chuyện nói về cuộc sống của họ trong hai năm qua, nói tới chuyện phong thổ nhân tình ở vùng đất Tây Tạng.

Tây Tạng quả là mảnh đất tĩnh lặng, mặc dù dáng vẻ của họ đã trở nên tang thương hơn, nhưng nỗi u ám vốn chất chứa đầy trong lòng họ dường như đã được dải đất tĩnh lặng này gột rửa sạch sẽ, có được vẻ tự nhiên khi ngồi bên nhau. Họ giống như những người bạn lâu ngày gặp lại, hoặc yên lặng, hoặc nói chuyện, đều rât thoải mái tự tại như vậy.

Bất giác, họ lại nói tới Tiểu Thường- bạn gái Trác Siêu Nhiên.


“Cô ấy và em hoàn toàn không giống nhau, cô ấy giống như ánh mặt trời…” Nhắc tới Tiểu Thường, đáy mắt của Trác Siêu Nhiên toát lên vẻ dịu dàng, Mộc Mộc bất giác ngây người ra nhìn ngắm, bởi vì thông qua ánh mắt của anh, cô dường như đã nhìn thấy một người khác, cũng có đôi mắt như vậy, cũng dịu dàng như vậy…

“Em đang nhìn…anh đấy à?” Trác Siêu Nhiên mỉm cười hỏi, giọng điệu như vừa bừng tỉnh.

Mộc Mộc vội vàng thu ánh mắt lại, yên lặng uống trà, khẽ nhấp một ngụm rượu nóng, nhưng lại bị rượu làm bỏng cả đầu lưỡi.

Trác Siêu Nhiên không kìm nén được, bật cười, Mộc Mộc vừa lè lưỡi, vừa cười với anh, hai người dường như không có khoảng cách, mối quan hệ đó không giống người yêu, mà giống những người bạn.

Cười một lát, hai người bất giác yên lặng, Trác Siêu Nhiên liếc nhìn cô một cái, ánh mắt bỗng hiện lên một chút thương cảm.

“Cậu ấy đến rồi, đến từ trưa hôm nay.”

Mộc Mộc căng thẳng đến nỗi nắm chặt bàn tay phải, vết thương còn chưa liền miệng, bỗng lại rỉ máu.

Thời gian dù có thể khiến vết thương không còn rỉ máu, nhưng cũng không thể nào khiến nó liền miệng lại được, cho dù bất cứ lúc nào chạm phải nó, đều có thể không ngừng rỉ máu.


Cô cắn chặt đôi môi, sợ rằng nếu không cắn chặt lại sẽ buột miệng hỏi: Anh ấy có khỏe không? Sống có tốt không? Đã có bạn gái chưa?


Cô biết mình không nên hỏi.

Trác Siêu Nhiên dường như biết đọc ngôn ngữ của trái tim, nhìn thấu tâm sựu của cô. “Anh đi Tây Tạng chưa lâu, cậu ấy liền tới Siberia làm ăn…Cũng lâu rồi anh chưa gặp lại cậu ấy.”

Mộc Mộc cố gắng kìm nén nỗi khát khao thôi thúc trong lòng, yên lặng nghe anh nói, cô thậm chí nín thở, sợ rằng hơi thở sẽ làm gián đoạn lời nói của anh.

“Cậu ấy đã thay đổi rất nhiều, trưởng thành hơn, trầm tư hơn, cũng ít nói hơn…” Trác Siêu Nhiên dừng lại một chút, cười đau khổ, nói tiếp: “Bọn anh mới hơn một năm không gặp, mà như đã mười mấy năm, gặp rồi chẳng biết nói gì cả.”

“Anh ấy… đến một mình sao?” Lời nói vừa buột khỏi miệng, cô đã hối hận, điều này chẳng có liên quan gì tới cô cả, nhưng cô lại bức thiết rất muốn biết đáp án.

“Không, cậu ấy dẫn theo một cô gái Nga.”

Mộc Mộc hít liền mấy hơi thật sâu, vẫn cảm thấy bị thiếu dưỡng khí, lại uống một ngụm rượu lớn, rượu nóng, lạ nghẹn nơi cổ họng, khiến cô ho dữ dội.

Trác Siêu Nhiên vỗ mạnh vào lưng cô, “Đó chẳng phải là kết quả mà em mong muốn hay sao?”

Cô gật đầu thật mạnh, nhưng nhịp tim càng lúc càng nặng nề.


Hóa ra, khi thật sự đối diện, lại đau đớn như vậy.

“Vì vậy, anh không nói với cậu ấy rằng em đang ở dây.”

“Ừm, cảm ơn.”

Trác Siêu Nhiên lấy một tấm thiệp mời ra, đặt vào trong tay cô, ngày tháng trên đó được viết là ngày mai. “Em có thể không đến, anh không miễn cưỡng.”

Cô ngửa cổ lên, cả cốc rượu nóng chảy ngược vào cổ họng cô, biến thành giọt lệ trào ra từ khóe mắt.

Đây không phải là kết cục mà cô mong muốn, không phải!



Đêm dài trong cuộc đời cuối cùng đã trôi qua.

Sáng sớm ngày hôm sau, Mộc Mộc ngồi lên chiếc xe mà Trác Siêu Nhiên cử tới để đón cô vào thành phố.

Lễ đính hôn được tổ chức ở một khách sạn nhỏ cạnh doanh trại nơi Trác Siêu Nhiên đóng quân, diện tích hội trường không lớn lắm, nhưng trang hoàng rất hoành tráng, tràn đầy nét văn hóa của dân tộc Tây Tạng.

Mộc Mộc vừa bước xuống xe, từ xa đã nhìn thấy bà Trác đang đứng tiếp khách bên ngoài cổng, dung mạo của bà vẫn cao quý như vậy. Bà mỉm cười chào hỏi quan khách, thời gian vẫn không hề lưu lại nhiều dấu vết trên khuôn mặt bà, sợi dây chuyền màu xanh ngọc càng tăng thêm phần nho nhã.

Trong lúc liếc mắt, bà đã nhìn thấy Mộc Mộc, thần sắc hơi sững lại một chút, nhưng không hề có vẻ ngạc nhiên, xem ra Trác Siêu Nhiên đã nói trước với bà điều đó rồi.

Chần chừ vài giây, bà Trác rầu rĩ kéo người đàn ông bên cạnh mình, ghé sát tai ông nói mấy câu. Mộc Mộc bấy giờ mới để ý thấy người đàn ông đó có nét rất giống với các đường nét trên khuôn mặt của Trác Siêu Nhiên và Trác Siêu Việt, khí chất thì lại giống Trác Siêu Việt tám phần, vẻ ngang ngược được thể hiện ra ngoài, chỉ là có vẻ từng trải và thâm trầm hơn anh mà thôi.

Người đàn ông ngước mắt nhìn về phía Mộc Mộc, khe khẽ gật đầu với cô, ông không cười, nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ hiền từ.


Mộc Mộc do dự bước lại gần, “Cháu chào hai bác.”

Thấy ông nghiêng người nhường đường, tỏ ý mời cô vào, Mộc Mộc lập tức cúi chào, cúi đầu đi vào bên trong khách sạn.



Mộc Mộc đã từng hàng nghìn, hàng vạn lần tưởng tượng ra cách họ gặp lại nhau, nhưng giờ đây, giây phút đó sắp tới rồi, cô lại không hề cảm thấy vui vẻ, cảm giác như đang đi xuống vực sâu, mỗi một bước đều có thể ngã nhào tan xương nát thịt.

“Cứ như vậy nhé” Một giọng nói trầm ấm vang lên.

Là giọng của Trác Siêu Việt!

Mộc Mộc lập tức sững người lại, không nghĩ gì cả, quay ngay đầu lại.

Là anh, đúng là anh rồi, thế giới huyền ảo đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ của cô đã trở thành hiện thực, dường như còn huyền ảo hơn cả trong giấc mơ.

Anh gầy quá, cằm dưới hóp đi nhiều. Khí chất của anh cũng thay đổi, đã mất đi vử hoạt bát ngang ngược tự cho là nhất trên đời, trở nên trầm tĩnh sâu sắc hơn, giống như lòng biển sâu trong đêm đen, sâu đến mức không thể dò đoán được…

Thời gian giống như một lưỡi dao sắc nhọn, tôi luyện anh trở thành một người đàn ông có sức hấp dẫn hơn, ngay cả đường nét trên khuôn mặt cũng được gọt giũa một cách rõ ràng.

Trác Siêu Việt vừa cúp điện thoại, khe khẽ liếc mắt, ánh mắt của hai người gặp nhau trong không trung. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng dài hơn cả mộ đời người.



Dáng vẻ của anh rõ ràng như vậy, rõ ràng tới mức có thể nhìn thấy vẻ kinh ngạc, đờ đẫn không hề che đậy của anh, còn cả hình bóng của cô được phản chiếu trong cặp đồng tử màu nâu đậm của anh nữa.



Trước khi đến đây, cô đã cố ý trang điểm một chút, gò má trắng nhợt đã được phủ thêm một lớp phấn hồng, đôi mắt long lanh, hàng lông mi dài cong vút, mái tóc dài đen mượt đã được uốn cong. Cô mặc bộ lễ phục màu vàng nhạt mà Trác Siêu Nhiên sai người mang tới, nhìn rất dịu dàng mềm mại, cổ điển trang nhã.

Đáng tiếc, cô còn chưa kịp nhìn thấy nhiều hơn nữa, tầm mắt đã nhanh chóng bị nhòe đi, ngoài hơi nước ra cô không nhìn thấy gì nữa.

“Đã lâu không gặp.” Anh nói, chỉ là một câu đơn giản, nhưng lại mang đầy vẻ tang thương.

“Em…” Cô muốn nói điều gì đó, mở miệng ra nhưng lại không thốt lên được. Cô đang muốn thử lại một lần nữa, bỗng nhiên có một cô gái Nga khoảng hơn hai mươi tuổi bước tới, thân mật níu lấy cánh tay của Trác Siêu Việt, nói những câu tiếng Nga mà cô không hiểu nổi, Trác Siêu Việt trả lời cô ấy, cô chỉ nghe hiểu một từ Roly, chắc đó là tên của cô gái đó.


Trác Siêu Việt quay lại nhìn lại, mỉm cười bình thản với Mộc Mộc, gật đầu chào, sau đó, đi lướt qua cô.

Khi Trác Siêu Việt đi ngang qua cô, cả thế giới dường như ngưng đọng lại, một luồng gió lạnh thổi vào trong trái tim cô…

Cô liếm liếm đôi môi khô nẻ, vội vàng tìm một chủ đề: “Bạn gái anh rất xinh.”

Cô không có ý gì khác, chỉ là muốn tìm một chủ đề, vì muốn giữ anh đứng lại thêm lát, để cô có thể ngắm nhìn anh thêm một chút.

Bước chân của anh dừng lại một chút. “Không xinh đẹp bằng cô.”

Đó là một giọng nói đầy hờ hững, một lời nịnh bợ không chút thành ý, nhưng, khi Mộc Mộc nghe được câu nói đó, lại cảm thấy ý nghĩa thật sâu xa.

Trác Siêu Việt nhếch mép đầy mỉa mai, “Nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không ra đi mà không thèm từ biệt…”

Câu nói này là kiểu ăn nói điển hình của Trác Siêu Việt, gây đau đớn cho sợ dây thần kinh mềm yếu nhất của cô. Không sai, là do cô không buồn để ý tới sự níu kéo của anh mà kiên quyết buông ta, thậm chí ra đi mà không một lời từ biệt, sự việc tới ngày hôm nay, cô còn mong ước xa xôi gì nữa?

Mong ước viển vông rằng anh sẽ đợi chờ cô? Mong ước xa xôi rằng anh sẽ nói với cô rằng: “Anh tìm em rất lâu rồi, anh yêu em, đừng rời xa anh nữa!” ư?


Cô dựa vào điều gì chứ?

Cô mỉm cười chua chát, khe khẽ quay người.

Những giọt nước mắt không kìm nén được rơi xuống, thấm sâu vào lớp bụi đất.

Cô hơi ngẩng đầu lên, rảo nhanh những bước chân trốn chạy.

Cô không hề hối hận.

Yêu anh không hối hận, rời xa anh cũng không hối hận, bởi vì những chùm pháo hoa trong không trung ở khách sạn ngày hôm ấy đã làm chứng cho tình yêu của họ, mặc dù ngắn ngủi, nhưng chói sáng, rực rỡ.



Trong buổi lễ đính hôn lãng mạn, trong tiếng nhạc kinh điển của ca khúc ‘Câu chuyện lãng mạn nhất’, Trác Siêu Nhiên khoác tay Tiểu Thường, đón nhận lời chúc phúc của mọi người.

Khuôn mặt ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, không ai để ý thấy, ở một góc khuất, có một người đang len lén gạt nước mắt, bước lên sân khấu, ngồi xuống bên cạnh cây đàn piano trắng muốt.

Cho tới khi những âm thanh du dương vang lên, tiếng đàn piano bay lượn khắp không gian như bong bóng xà phòng trong giấc mơ, sự chú ý của mọi người mới chuyển dần về phía sân khấu, nhìn về phía bóng dáng nhỏ bé bên cây dương cầm.

Tác phẩm ưng ý nhất của Thân Dịch Thiên, kết hợp với sự biểu diễn xúc động nhất của Mộc Mộc, cho dù là một người không am hiểu gì về âm nhạc cũng có thể cảm nhận được một cảnh tương đẹp đẽ hạnh phúc nhất, khóe môi sẽ bất giác nở nụ cười…

Duy chỉ một mình Trác Siêu Việt, đôi môi càng lúc càng mím chặt, đầu lông mày càn lúc càng xích lại gần nhau.

Ngồi sát bên cạnh, Trác Siêu Nhiên đặt tay lên vai anh, nghiêng người khẽ nói: “Đây là bản nhạc đẹp nhất mà anh từng được nghe.”

Trác Siêu Việt đáp lại anh bằng một ánh mắt lạnh lùng, “Anh gấp rút gọi em từ Siberia về như vậy, rốt cuộc là muốn em tham dự buổi lễ đính hôn của anh, hay là vì muốn cho em nghe nhạc?”

“Bỏ qua lễ đính hôn, vẫn còn lễ kết hôn, một bản nhạc như vậy nếu bỏ qua rồi, e rằng em sẽ không còn cơ hội để nghe thấy nữa.”

“Anh trở nên lắm chuyện như vậy từ khi nào thế?” Trác Siêu Việt khó giấu nổi vẻ mặt giận dữ, định đứng dậy bỏ ra ngoài, nhưng lại bị Trác Siêu Nhiên giữ lại.

“Hãy tới chúc cô ấy một ly rượu.” Trác Siêu Nhiên rót đầy rượu vào chiếc ly trong tay anh. “Dù thế nào thì cũng từng yêu thương nhau, không thể làm bạn, cũng không nhất thiết trở thành kẻ thù.”

“Chuyện của em, anh không cần phải quan tâm, em không muốn dây dưa gì với cô ấy nữa!”

“Anh biết em hận cô ấy nói đi là đi luôn, giẫm đạp lên tình cảm và lòng tự trọng của em. Nhưng cô ấy cũng sống một cách không tốt lành gì, đến vùng núi xa xôi hẻo lánh chịu đựng khổ sở, đã trải qua hai mùa đông giá lạnh trong một căn phòng bốn bề lộng gió…”

“Mùa đông giá lạnh.” Mấy chữ này khiến sắc mặt của Trác Siêu Việt càng tối sầm hơn, ngón tay bất giác bóp mạnh ly rượu.

Có người bạn bước tới chúc rượu, Trác Siêu Nhiên không nói tiếp nữa, cầm ly rượu đứng lên tiếp khách.



Bản nhạc đã chơi xong, người cũng nên ra về rồi.

Mộc Mộc nhìn lại người đàn ông gần trong gang tấc xong không thể chạm tới này một lần cuối cùng, lặng lẽ đi xuyên qua đám người đang nâng ly chạm cốc, bước về phía cặp tân lang, tân nương.

Cô nâng ly rượu lên, nói một câu chúc phúc bằng tiếng Tạng, dịch sang tiếng Hán, có nghĩa là mong hai người hãy trân trọng lẫn nhau, mãi mãi không bao giờ rời xa.

Tiểu Thường thấy Mộc Mộc uống một hơi hết cả ly rượu trắng, khẽ đưa mắt nhìn Trác Siêu Nhiên một cái, nâng ly rượu lên, ngửa cổ định uống hết cả ly rượu, một bàn tay ấm áp dịu dàng đón lấy ly rượu của cô, “Sức khỏe của Tiểu Thường không tiện uống rượu, ly rượu này, anh sẽ uống thay cô ấy.”

Mộc Mộc cười nói: “Thôi đi, anh cũng đừng uống nữa, anh đã uống đủ nhiều rồi…”



Một cảm giác ớn lạnh bất ngờ ập tơi, cô dùng toàn bộ sức lực để khống chế bản thân mình, ánh mắt cuối cùng vẫn hướng về phía cảm giác ớn lạnh - Trác Siêu Việt, còn cả cô gái Roly bên cạnh anh nữa.

Dòng máu nóng kết hợp với men rượu cứ bốc lên ngùn ngụt trong đầu cô, cô có chút mơ màng, cảnh vật xung quanh dường như càng lúc càng cách xa cô, đến mức không thể chạm tay với tới, không biết là do tác dụng của men rượu, hay là vì tư thế hết sức thân mật của Roly và anh.

Hít hai hơi thật sâu, Mộc Mộc giữ vững được thần trí đang mơ màng, lại rót đầy ly rượu, bước về phía Trác Siêu Việt. “Ly rượu này, em mời anh, chúc mừng anh đã tìm được người thực sự yêu anh. Trước đây, dù xảy ra bất cứ chuyện gì thì đều đã qua rồi… Hy vọng chúng ta vẫn có thể làm bạn.”

Cô ngửa cổ, rượu trắng chảy vào trong họng, bỏng rát như hàng nghìn, hàng vạn lưỡi dao đang cào xé.

“Tôi không phải là cô, tôi không thể quên được…” Anh nghiêng người, hơi thở nồng nhiệt đẩy cô xuống tận vực sâu không đáy. “ Tô Mộc Mộc, những thứ cô nợ tôi, tôi đều không thể quên được!”

Cô sững người lại, bàng hoàng nhìn về phía Roly đang tròn xoe mắt hiếu kỳ nhìn cô, giọt nước mắt không thể kìm nén lăn xuống từ khóe mắt.

Không còn sức lực để đối diện, cô vội vàng lùi lại phía sau, trốn chạy ra ngoài hành lang cửa chính. Không biết có phải vì suốt đêm qua không ngủ, cơ thể cô đã trở nên phiêu diêu bay bổng, bước chân càng lúc càng không còn sức lực.

Cô muốn vịn tay vào tường để nâng đỡ cơ thể đang lảo đảo, hai tay cố gắng hướng về phía bức tường, nhưng bức tường dường như biết chuyển động, cô vươn tay mãi mà không với tới được.

Bỗng nhiên, cô chạm phải một đôi bàn tay ấm áp, sức mạnh và hơi ấm quen thuộc khiến toàn thân cô chấn động.

“Cô muốn đi đâu?” Giọng nói thâm trầm mà đầy sức cuốn hút vang lên bên tai cô, kèm theo đó là hơi thở ấm áp.

Trong chốc lát, một cơn choáng váng khiến trời đất tối sầm ập tới, cô không nhìn thấy gì nữa, không nghe thấy gì nữa, ngay cả tri giác cũng không còn, một cảm giác giống hệt như cái chết vậy.

Cô cố gắng hít thở, đầu óc quay cuồng hỗn độn mới dần khôi phục lại tri giác. “Em nên đi rồi.”

“Đi?” Giọng điệu của anh bỗng chùng xuống, “Cô nói một câu “Tạm biệt” với tôi cũng khó khăn như vậy sao?”

“Em…”

Lời nói của cô còn chưa thốt ra khỏi miệng, cánh ta chắc khỏe đã ôm chặt cô vào lòng, cô kinh ngạc kêu lên một tiếng, tiếp ngay sau đó, một đôi môi nóng bỏng đã trùm xuống…

Nụ hôn của anh, vẫn đột ngột, hoang dã như xưa, hoàn toàn không để cho cô có đường lùi, cứ điên cuồng xoay chuyển, giống như đang trừng phạt cô, cũng giống như đang trút hết nỗi oán hận của anh.

Còn cô, không hề muốn rút lui, nỗi nhớ mong sâu thẳm tâm hồn cô đã hoàn toàn được anh thổi bùng lên, không thể lụi tắt được nữa.

Hành lang rất tĩnh lặng.

Tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe thấy cả nhịp đập của trái tim anh, mãnh liệt mà khác thường – hoàn toàn không giống với biểu hiện lạnh lung của anh.

Hóa ra, anh không quên cô, anh cũng nhớ cô, nhớ mong vòng tay yêu thương nồng nhiệt này.

Cô nhắm đôi mắt ướt nhèm, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn của anh một cách cuồng nhiệt hơn, ngoài cách đó ra, không còn cách nào khác có thể diễn tả nỗi nhớ nhung và mong đợi suốt hai năm qua của cô.

Tình cảm sâu đậm khi thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc, không thể thu lại được, họ càng hôn càng cuồng nhiệt, càng ôm càng chặt, thậm chí phần dưới chân cũng không chịu yên phận, ngã dựa vào tường, cơ thể cường tráng đè chặt vào cơ thể mềm mại của cô…

Để có một giây phút yêu thương, ôm hôn không hề kiêng nể này, họ đều đã phải chờ đợi quá lâu rồi.



Hôn cho tới khi Mộc Mộc không thể thở được nữa, Trác Siêu Việt mới chầm chậm buông cô ra, đôi môi nóng bỏng có chút cảm giác tê lạnh.

“Anh cứ nghĩ rằng, anh đã hoàn toàn quên được em.” Giọng nói của Trác Siêu Việt có phần khản đặc, bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của cô, từ đáy mắt anh toát lên những tia nhìn yêu thương và trân trọng.

“Em cũng nghĩ rằng em có thể.”

“Đáng tiếc…”

Cô hít một hơi thật sâu, lại dựa vào lòng anh, hôn lên đôi môi anh, bịt chặt lời nói mà anh còn chưa kịp nói ra…

Giật mình vì bất ngờ, lần này, anh hôn cô một cách vô cùng xúc động.



Tiệc rượu bên trong dường như đang lên đến cao trào, tiếng cười nói, tiếng chúc phúc càng lúc càng rộn rã. Mộc Mộc đã không còn nghe thấy gì từ lâu rồi, trong mắt, trong tim chỉ có hình bóng của người đang đứng trươc mặt.

Nếu không có một âm điệu tiếng Nga đầy kinh ngạc vang lên, họ có lẽ sẽ còn ôm hôn nhau mãi mãi như trời với đất vậy.

Mộc Mộc hốt hoảng mở mắt ra, nhìn thấy cô gái xinh đẹp tóc vàng trước mặt, trở nên hoang mang, bất lực như vừa tỉnh dậy từ một cơn mơ.

Trác Siêu Việt vẫn ôm cô, không hề nới lỏng vòng tay. Cánh tay cô ôm lấy cổ anh lại càng lúc càng trở nên yếu ớt, dần dần buông ra…

Rồi trong giây phút cuối cùng, lại bỗng nhiên ôm chặt.



“Xin lỗi!” Ngữ điệu của cô rất chân thành, cô tin rẳng cô gái xinh đẹp tóc vàng kia mặc dù không thể hiểu được, cũng sẽ cảm nhận được tình yêu của cô. “Tôi yêu anh ấy, dù đúng hay sai, chỉ cần anh ấy không buông tay, tôi cũng sẽ không buông tay!”

Điều khiến Mộc Mộc bất ngờ, đó là sau cảm giác kinh ngạc, cô gái xinh đẹp kia không hề đau buồn, cũng không phẫn nộ, mà lại cười khúc khích, nháy mắt với Trác Siêu Việt, nói một câu tiếng Nga, rồi quay người bước đi.

“Cô ấy… Cô ấy không phải là bạn gái của anh ư?”

“Roly là bạn gái của anh,” Trác Siêu Việt mỉm cười, “Giới tính nữ, là bạn, cô ấy rất thích Trung Quốc, nghe nói anh về nước, cứ một mực đòi theo anh về chơi…”

“Vậy, anh bây giờ vẫn một mình sao?” Cô nhìn anh, ánh mắt giống như một dòng suối nhỏ thanh tịnh, cứ róc rách chảy trên khuôn mặt của Trác Siêu Việt.

Cho dù trải qua bao nhiêu đau thương, lúc này đây, có thể ôm hôn nhau như vậy, sao không thể là một niềm hạnh phúc?

Hóa ra thứ được gọi là tình yêu, một khi đã lọt vào trái tim, cho dù bị bụi phủ kín bao lâu, chỉ cần trái tim còn đập, dù thế nào nó cũng không thể quên được!

“Anh phải quay vào rồi, nếu không, chắc anh trai anh sẽ không trụ nổi nữa…”

Anh không trực tiếp trả lời cô, chỉ khi đi tới chỗ rẽ của hành lang, mới khe khẽ quay nhìn lại, “Đừng nghĩ rằng anh đang đợi em, chỉ là anh chưa gặp được người phụ nữ nào ưng ý thôi…”



Đêm hôm đó, Mộc Mộc ngủ rất ngon, cô mơ thấy hồ Nạp Mộc Thác, mặt hồ phủ đầy cánh hoa hồng hình trái tim, cô và Tiểu Thường để chân trần đi bên hồ, Trác Siêu Nhiên và Trác Siêu Việt đi sau họ, dấu chân của bốn người từ bờ bên này kéo dài tới tận bờ bên kia.

Trong hạnh phúc ngọt ngào, ngay cả bóng tà dương trước mắt cũng đều trở nên ảm đạm, nhạt nhòa.



Ngày hôm sau, sáng sớm.

Ngủ một giấc tới tận khi mặt trời đứng bóng, cô tỉnh dậy từ một giấc mơ đẹp, hồi tưởng lại một chút, đang định bước xuống giường, có tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên bên ngoài cánh cửa cũ nát.

Cô ngạc nhiên mừng rỡ đến nỗi ngay cả áo khoác ngoài cũng không kịp mặc, cứ mặc quần áo ngủ chạy ra cửa, chân không cẩn thận đá đổ cả ghế, nhưng cô không hề có cảm giác gì.

Cô mở cửa ra, không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Trác Siêu Việt bước vào, chỉ có điều không thể hiểu được, tại sao trên người anh lại mang theo một luồng hơi rất lạnh, trên mái tóc còn vương nhiều cát bụi.

Ánh mắt cô nhìn về phía cửa sổ mà cô đã quên chưa kéo rèm cửa, đã hiểu ra đôi chút, “Anh đến từ khi nào vậy?”

“Mặt trời mọc ở đây thật đẹp.” Anh nói một cách thoải mái, ánh mắt chăm chú quét một lượt khắp căn phòng, cửa sổ hở hoác lộng gió, chiếc giường gỗ ọp ẹp xiêu vẹo, còn cả bếp củi bụi than đen ngòm cũng không qua khỏi ánh mắt sắc lạnh của anh.

Ánh mắt anh khiến Mộc Mộc không thể không lo lắng rằng đồ đạc trong nhà cô sẽ tan thành mây khói.

“Hôm nay thời tiết không tồi, chúng tar a ngoài đi dạo một chút đi.” Cô nói.

“Được thôi.”

Bầu trời xanh bao la, từng đám mây trắng lững lờ trôi, gió reo vi vu bên tai.

Từng chú cừu trắng muốt đang nhởn nhơ gặm cỏ trên thảo nguyên xanh non, chốc chốc lại phát ra những tiếng kêu be be.

Mộc Mộc lặng lẽ đi bên cạnh Trác Siêu Việt, tận hưởng hương thơm của bầu không khí trong lành, cũng tận hưởng sự tĩnh lặng xa hoa này.



“Tại sao vẫn sống một mình? Chẳng phải em đã nói là sẽ tìm một người đàn ông dám yêu em sao?” Anh bỗng nhiên hờ hững hỏi cô.

Mộc Mộc suy nghĩ một lát, trả lời một cách nghiêm túc: “Em cũng muốn tìm, đáng tiếc là không ai cần em…”

“Hay là, em tạm chấp nhận anh cho xong vậy?” Giọng nói của anh vẫn điềm tĩnh như vậy.

Lần này, cô trầm ngâm rất lâu, trầm tư đến mức sắc mặt của ai đó không còn điềm tĩnh được nữa.

“Ồ, thực ra tạm chấp nhận một chút, cũng được!”

Trác Siêu Việt mỉm cười, bàn tay to khỏe khe khẽ luồn sâu vào trong mái tóc cô, làm rối tung mái tóc dài của cô, cũng làm rối tung cả nhịp tim của cô nữa.

Phần kết



Gió mơn man trên má, sợi tóc mềm mại dính lên đôi môi chín mọng, Trác Siêu Việt dùng ngón tay gạt sợi tóc đó ra, lặng lẽ ngắm nhìn cô, dường như trong thế giới của anh, chỉ có một mình cô.

“Này, sao lại nhìn em như thế?” Cô đẩy anh ra, mặc dù không phải là lần đầu tiên bị anh nhìn chăm chú, nhưng, ánh mắt nóng bỏng quen thuộc đó vẫn khiến toàn thân cô nóng bừng.

“Nhìn xem em có béo lên chút nào không…” Anh khẽ cười, vẫn vẻ cợt nhả như xưa. “Ôi chao, chỗ cần có thịt, thì lại không có…”

“Anh! Mộc Mộc tức đến nỗi mặt mũi đỏ lựng.

Nụ cười của Trác Siêu Việt càng rạng rỡ hơn, dắt tay Mộc Mộc một cách tự nhiên, quay người bước về phía vừa đi tới, ánh mựt trời rực rỡ xuyên qua hai bàn tay đang nắm chặt với nhau.


“Anh đưa em đi đâu?”

“Đi ăn pizza!”

Trên thảo nguyên mênh mông, gió và cát cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh tinh tế, đồng cỏ xanh non và bầu trời xanh thẳm chập vào nhau ở cuối chân trời, từng đàn cừu trắng nhởn nhơ gặm cỏ, vang lên khúc nhạc hả hê




Chiều tối, Trác Siêu Việt mới đưa Mộc Mộc quay về.

Mộc Mộc mở cửa phòng ra, nhìn sắc trời một chút. Ráng chiều rực rỡ đang mất dần trên vạch đất bằng, so với sự chờ đợi suốt hai năm, một ngày thật ngắn ngủi, cô vẫn chưa nói hết nhwungx lời cô muốn nói nhất.

Cô ngập ngừng một chút, “Anh có khát không? Có cần vào nhà uống chút nước không?”

Trác Siêu Việt không chút do dự, gật đầu.




Mộc Mộc mời anh vào nhà, cầm ấm nước còn đang sôi trên bếp, pha một cốc trà tươi mới cho anh, chỉ vào lá cỏ chanh tỏng cốc, nói: “Đây là cỏ chanh do em trồng, em thích dùng nó để pha trà, chua chua ngọt ngọt rất tinh khiết, uống vào cũng có một cảm giác rất thoải mái.”

Trác Siêu Việt đón lấy cốc trà, giữ chiếc cốc trong tay, “Ừm, rất thơm.”

Hương trà rất nhạt, nhưng trong phòng dường như lại có điều gì đó đang đậm đặc dần lên.

Mộc Mộc che miệng ho một tiếng, phá tan sự tĩnh lặng khiến tâm trạng người ta trở nên bất ổn. “Bao giờ anh quay về Nga?”

“Vẫn chưa quyết định. Anh và anh trai đã xa nhau lâu rồi, khó có cơ hội ở bên nahu, bọn anh vẫn còn cần hàn huyên thêm nữa.”

“Ồ.” Mộc Mộc cúi đầu uống trà, trà tranh ngỏ hơn rất nhiều. “Hai anh thực ra đã xa nhau bao lâu rồi?”

Cô ngước mắt lên, nhìn về phía khung ảnh điện tử đặt trên đầu giường, tấm ảnh đang được chiếu trên màn hình vừa hay chính là tấm ảnh mà cô thích nhất, Trác Siêu Nhiên và Trác Siêu Việt trong bộ quân phục, hào khí ngút trời.

Ánh mắt của Trác Siêu Việt cũng nhìn về phía khung ảnh, rất lâu.

“Anh mặc quân phục, có phải rất đẹp trai không?” Anh hỏi, giọng điệu đã không còn vẻ ân hận sâu sắc nữa, chỉ còn lại một chút cảm thán.

Mộc Mộc gật đầu thật mạnh, quả thực là rất đẹp trai, từ đầu tới chân đều toát lên khi khái chính trực của một quân nhân.

Cô còn nhớ anh từng nói, anh rời bỏ quân ngũ, là bởi vì đã đánh gãy chân một người, nhưng, một lính bắn tỉa ưu tú, lại có thể không có khả năng tự kiềm chế như vậy sao?

Kiềm chế, kiềm chế, cuối cùng cô cũng không thể kiềm chế nổi. “Anh, tời bỏ quân ngũ, thực sự là bởi vì đã đánh gãy chân người khác ư?”

“Tại sao lại hỏi như vậy?” Anh dường như rất có hứng thú với câu hỏi này của cô.

“Bởi vì em không tin… Anh sẽ không làm như vậy!”

Anh rót thêm nước vào cốc trà của mình, giọng nói lại gợn lên những con sóng nhỏ: “Vậy em cảm thấy anh trai của anh có thể không?”


“Đương nhiên là không…” Mộc Mộc bỗng nhiên sững người lại, “Anh ấy? lẽ nào anh ấy?”

“Buổi tối hôm đó, anh mặc quân phục, vì vậy anh không đánh trả… không ngờ bọn chúng còn trẻ tuổi mà lại hiểm ác như vậy, lại cầm dao xông vào.”

Con nhìn vào vai anh, nhớ tới vết sẹo đó, trái tim có cảm giác nhói đau. “Đám người đó điên rồi, anh mặc quân phục mà họ còn dám đánh anh?”

“Tuổi trẻ, không biết trời cau đất dày, cho rằng bố chúng có thể làm được tất cả, ỷ thế ức hiếp người khác quen rồi.”

Cô nắm chặt tay lại, có một số người phạm tội là do vạn bất đắc dĩ, có một số người phạm tội, là do cố tình giẫm đạp lên sự nghiêm minh của pháp luật. so với kiểu phạm tội trước, kiểu phạm tội sau càng không thể tha thứ được.

“Đến khi anh trai anh kịp tới nơi, khắp người anh đã bê bết máu rồi.” Anh cười đau khổ, “Anh nghĩ, nếu là anh, anh cũng không thể khống chế nổi bản thân mình.”

“Vì vậy anh đã nhận tất cả lỗi lầm về mình?”

“So với việc cả hia anh em đều phải rời bỏ quân ngũ, chi bằng một mình anh ra đi. Hơn nữa, bố anh lại đặt nhiều hy vọng vào anh ấy.”

“Anh có ân hận không?”

“Tại sao phải ân hận? nếu không rời bỏ quân ngũ, anh sẽ không tới Lạc Nhật để gặp được em.”

Cốc trà bốc lên làn hơi nóng nghi ngút, làm mờ cả đôi má ửng hồng của Mộc Mộc, nước không có mùi vị, nhưng trong lòng cô, lại ngổn ngang trăm mối.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, Trác Siêu Việt liếc mắt nhìn sắc trời, lại liếc nhìn đồng hồi. nói ý vị sâu xa: “Muộn quá rồi.”

Mộc Mộc lặng lẽ rót thêm cho anh một cốc nước.

Cho dù là người đàn ông không hiểu về phong tình cũng hiểu được hàm ý của cốc nước đó, Trác Siêu Việt mỉm cười nhìn đôi mắt đang nhìn xuống của cô, tâm trạng bất giác cảm thấy rất vui: “Muộn thế này rồi…. em còn bảo anh uống nước?”

“Ồ, vậy anh muốn uống thêm chút gì?”

“Uống…” Khóe môi Trác Siêu Việt khẽ động đậy một chút: “… nước vậy.”

“Ừm, thực ra… anh có thể để lại đó,” Những ngón tay thon dài của Mộc Mộc nắm chặt lấy cốc nước trong tay, “Lát nữa… lại uống tiếp.”

Màn đêm bao trùm không gian tĩnh lặng của Sát Nhã, đám học sinh đã ngủ say tỏng những căn phòng giá lanh.

Chỉ có một ngọn đèn, còn sáng tỏ suốt đêm khuya…

Trước of Sau

Game Tam Quốc Chiến- Bom tấn 2015

 

 

 

 

Like và + 1 để cập nhật nhanh nhất truyện "Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa" !

Đọc truyện nhanh hơn với Ứng dụng Truyen8 cho IPhone, Android.

Truyen8 là ứng dụng đọc truyện hay nhất, nội dung phong phú và hoàn toàn miễn phí trên iOS, iPad, Android, Galaxy, .... Giao diện thân thiện giúp độc giả dễ dàng đọc truyện.

Download Truyện8


 

truyện đề cử

Có thể bạn thích

Tất cả những truyện post trên Website này đều được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả, nếu bạn có thắc mắc gì về bản quyền tác giả vui lòng cho chúng tôi biết sớm.