Sáng hôm sau tôi tỉnh giấc trước báo thức, Christian cuộn chặt tôi như dây tơ hồng, đầu anh gối lên ngực tôi, cánh tay quàng quanh eo và chân kẹp giữa hai chân tôi. Anh nằm lấn sang cả chỗ tôi nằm. Luôn là như thế, nếu tối hôm trước chúng tôi tranh cãi, thì hôm sau y như rằng lại thế này, cuốn tròn quanh tôi, làm tôi nóng người và không cựa quậy nổi.

Ôi, đúng là Lắm Chiêu. Anh ấy là người thiếu thốn một số thứ. Có ai ngờ được nhỉ? Một phiên bản Christian quen thuộc khác là cậu bé loắt choắt, nhếch nhác đáng thương cứ ám ảnh tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt mái tóc vừa cắt ngắn của anh, nỗi buồn nguôi ngoai hẳn. Anh cựa mình, đôi mắt ngái ngủ he hé bắt gặp mắt tôi. Anh chớp chớp mắt rồi tỉnh.

“Chào em,” anh mỉm cười.

“Chào anh.” Tôi thích được