Bốn năm sau ta gặp lại hắn, hắn không nhận ra ta vì con nhóc mủm mỉm ngày nào thành một vị cô nương xinh đẹp khả ái, ta thì đương nhiên nhận ra hắn.

Ta không may xuyên không vào con nhóc mới có mười bốn tuổi lại là thánh cô của ma giáo.

Lão cha, mẫu thân và ca ca đều rất kưng chiều ta, tả hữu hộ pháp xem ta như bảo bối mà nâng niu.

Vì ham chơi mà rớt xuống vách núi, thật ra là bị người ta xô xuống, được hắn và sư phụ cứu giúp.

Ta cả ngày quấn lấy tiểu suất ca kia, hắn gặp ta không chau mày thì cũng nhăn mặt, thật là lạnh lùng giống Vân Khuynh mỹ nhân.

Aiz cuối cùng ca ca cũng cho người tới đón ta, ta cũng không thể cho hắn biết ta là thánh cô ma giáo a, dù sao ma giáo cũng không phải danh xưng tốt lành gì.

trước khi đi hắn dùng miệng để lại trên vai ta cái ấn kí màu hồng hồng, đáng lưu ý chính là nó qua vài ngày không biến mất mà còn hóa thành màu xanh lam.

Bốn năm sau ta gặp lại hắn, hắn không nhận ra ta vì con nhóc mủm mỉm ngày nào thành một vị cô nương xinh đẹp khả ái, ta thì đương nhiên nhận ra hắn.

Muốn lấy giải dược phải làm phu nhân của hắn, phu nhân của cổ vương không phải dễ làm thật phiền phức nhưng vì ca ca ta đành chấp nhận.

Ta càng ngày càng mê luyến hắn, hắn cũng dần có tình cảm với ta, vì cái gì ông trời khéo trêu người bày ra số phận nghiệt ngã như vậy.

“Nàng là người ma giáo đúng không.” Hắn giọng nói lạnh băng không có tí tình cảm.

“Ta không nghĩ lừa chàng.” Ta gian nan giải thích.

.

.

.

“Độc Cô Thảo, Lãnh Minh Châu, Tử Dương, Mộ Dung Tử Như,….Các ngươi đem nàng giấu đi đâu.” Hắn Nghiến răng nói.

“Cổ Vương Hiên Viên Hạo Ngươi có bản lãnh thì tự đi mà tìm.”

“à hay nên gọi ngươi là Lâu chủ Tuyết Vũ Lâu nhỉ?.”

Có thể bạn thích

truyện đề cử

Game UC Browser - Trình duyệt
Trình duyệt web siêu nhanh và nhẹ cho Android.
Tải miễn phí